TIẾNG ĐỌC THƠ GIỮA CHIẾN HÀO
Anh Phúc vốn là sinh viên khoa Văn trước khi nhập ngũ.
Trong ba lô anh luôn có một cuốn sổ nhỏ chép đầy những bài thơ yêu thích.
Những đêm hiếm hoi không có bom rơi, anh thường ngồi trong chiến hào đọc thơ cho đồng đội nghe.
Giọng anh chậm và ấm.
Giữa tiếng gió rừng và mùi đất ẩm, những câu thơ khiến ai cũng thấy lòng mình dịu lại.
Có người đang lau súng cũng dừng tay lắng nghe.
Có người nằm im nhìn lên bầu trời tối đen rồi nhớ về quê nhà.
Anh Phúc thường cười:
“Chiến tranh không thể làm con người quên cái đẹp.”
Một đêm cuối mùa đông, đơn vị vừa nghỉ sau trận đánh dài thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Chiến hào rung chuyển dữ dội.
Một đoạn hào phía ngoài bị sập.
Tiếng gọi cứu vang lên trong bóng tối.
Anh Phúc cùng vài đồng đội lao tới đào đất cứu người.
Người thương binh cuối cùng được kéo lên thì loạt pháo tiếp theo lại trút xuống.
Sau hòa bình, cuốn sổ thơ cũ của anh được tìm thấy giữa những kỷ vật còn sót lại.
Nhiều trang giấy đã nhòe vì mưa và đất đỏ.
Nhưng những câu thơ anh từng đọc giữa chiến hào năm ấy vẫn còn sống mãi trong ký ức của đồng đội thời hoa lửa.



