Tiếng đọc thư giữa giao thông hào
Chiều xuống trên chiến trường Điện Biên Phủ. Trong giao thông hào, những người lính vừa trở về sau một ngày làm nhiệm vụ. Đất bám đầy trên áo quần, đôi dép lấm bùn, ai cũng tranh thủ nghỉ ngơi trước khi tiếp tục công việc. Một chiến sĩ trẻ lấy từ túi áo ra một lá thư đã nhàu. – Thư nhà gửi lên à? – người bên cạnh hỏi.

Chiều xuống trên chiến trường Điện Biên Phủ. Trong giao thông hào, những người lính vừa trở về sau một ngày làm nhiệm vụ. Đất bám đầy trên áo quần, đôi dép lấm bùn, ai cũng tranh thủ nghỉ ngơi trước khi tiếp tục công việc.
Một chiến sĩ trẻ lấy từ túi áo ra một lá thư đã nhàu.
– Thư nhà gửi lên à? – người bên cạnh hỏi.
Anh gật đầu:
– Mẹ gửi.
Mấy người đang ngồi gần đó cùng quay lại.
Người lính mở lá thư thật cẩn thận. Ánh sáng trong hào không nhiều, nên anh đưa tờ giấy lại gần ngọn đèn nhỏ được che kín.
Anh bắt đầu đọc.
Giọng đọc chậm rãi vang lên giữa giao thông hào. Lá thư kể những chuyện rất bình thường ở quê nhà: mùa lúa, con đường làng, người mẹ vẫn ngày ngày chờ tin con.
Mọi người im lặng lắng nghe.
Có người đang lau chiếc bi đông cũng dừng tay. Có người tựa lưng vào thành hào, mắt nhìn xa xăm.
Đọc đến đoạn nhắc về ngày trở về, người lính trẻ bỗng dừng lại.
Một đồng đội hỏi:
– Sao không đọc tiếp?
Anh cười:
– Tự nhiên nhớ nhà quá.
Người bên cạnh vỗ nhẹ vào vai anh:
– Ai ở đây mà chẳng nhớ.
Câu nói ấy khiến mọi người bật cười.
Rồi người lính tiếp tục đọc.
Tiếng đọc thư hòa cùng tiếng động rất khẽ của chiến trường. Ngoài kia, công việc vẫn tiếp diễn, nhưng trong khoảnh khắc ấy, những người lính như được trở về với quê hương.
Khi đọc xong, anh gấp lá thư lại thật cẩn thận.
Một người hỏi:
– Cho tôi nghe lại đoạn mẹ cậu nói về ngày trở về được không?
Anh mở thư và đọc lại.
Lần này, không ai nói gì.
Mỗi người đều có một quê nhà để nhớ, một người thân đang mong đợi.
Một lát sau, người chiến sĩ cất lá thư vào túi áo.
– Mai tôi viết thư trả lời.
Người đồng đội cười:
– Nhớ viết là anh em ở đây vẫn khỏe.
Anh gật đầu:
– Nhất định.
Bên ngoài, trời đã tối.
Những người lính lần lượt trở về vị trí.
Lá thư nhỏ được đặt lại trong túi áo người chiến sĩ, sát bên trái tim.
Giữa những ngày chiến đấu gian khổ, tiếng đọc thư giữa giao thông hào chỉ kéo dài vài phút, nhưng đủ để những người lính nhớ rằng phía sau chiến trường vẫn có quê hương, gia đình và những người đang chờ họ trở về.



