Tiếng gà gáy
Tiếng gà gáy
"Tôi nhớ nhất là tiếng gà."
Bác bất ngờ nói vậy.
Tôi hơi ngạc nhiên.
Giữa chiến trường khốc liệt, tại sao lại là tiếng gà?
Bác kể.
Có những ngày hành quân liên tục giữa rừng sâu.
Không biết hôm nay là ngày nào.
Không biết còn bao xa mới đến nơi.
Một buổi sáng, từ phía xa vọng lại tiếng gà gáy.
Cả đơn vị dừng lại.
Một người reo lên:
"Có làng rồi!"
Tiếng gà báo hiệu phía trước có dân.
Có nước.
Có cơm.
Có những con người đang âm thầm che chở bộ đội.
Đó là âm thanh khiến ai cũng thấy ấm lòng.
Sau chiến tranh, mỗi sáng nghe tiếng gà gáy, bác lại mỉm cười.
Không phải vì nhớ chiến tranh.
Mà vì nhớ những ngày cả dân tộc cùng chung một nhịp đập.
Tôi chợt hiểu, có những âm thanh rất bình dị, nhưng lại gắn với cả một thời tuổi trẻ không thể nào quên.


