Tiếng gà gáy giữa đêm
Tiếng gà gáy giữa đêm
Ông Tư từng là giao liên của xã khi mới mười lăm tuổi. Người nhỏ con, lanh lẹ nên thường được giao nhiệm vụ chuyển thư từ, tài liệu.
Tín hiệu liên lạc ngày ấy đơn sơ lắm. Không điện thoại, không máy bộ đàm. Chỉ có tiếng gà gáy giả giữa đêm.
Cứ nghe “ò ó o…” ba tiếng từ bờ mương là biết cán bộ cần sang ấp bên. Ông Tư ôm gói tài liệu bọc nylon, lội qua ruộng nước ngập tới ngực, có khi vấp miểng đạn rách cả chân vẫn cắn răng đi tiếp.
Một lần đang lội thì pháo sáng bắn lên trắng cả cánh đồng. Ông nằm úp mặt xuống bùn, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tài liệu trên đầu vẫn được giữ khô ráo.
Sáng về, má ông nhìn con trai người đầy bùn đất, vừa khóc vừa mắng:
— Mày còn nhỏ quá trời, sao cứ lao đầu vô chỗ chết?
Ông Tư cười:
— Con mà không đi thì mấy chú ngoài kia lấy gì đánh giặc má?
Bây giờ tóc ông bạc trắng. Nhưng mỗi lần nghe gà gáy ban khuya, ông vẫn giật mình nhớ cái thời cả tuổi trẻ mình gửi vào bóng tối.



