Tiếng gà gáy giữa lòng Hà Nội tháng 12 năm 1972
Không chỉ ở chiến trường miền Nam hay dọc tuyến Trường Sơn, những người lính phòng không – không quân bảo vệ bầu trời Thủ đô trong trận chiến "Điện Biên Phủ trên không" cũng giữ lại những ký ức không bao giờ phai mờ. Cựu chiến binh Phạm Văn Tuấn (pháo thủ pháo cao xạ 100mm bảo vệ cầu Long Biên) kể:
"Mười hai ngày đêm cuối năm 1972, B-52 của đế quốc Mỹ rải thảm tàn phá Hà Nội. Khói lửa ngập trời, phố xá đổ nát, tiếng còi báo động réo liên hồi ngày đêm. Chúng tôi bám chặt trận địa bên bờ sông Hồng, mắt không rời mục tiêu.
Có một đêm, sau một trận oanh tạc dữ dội khiến khu vực xung quanh rung chuyển bần bật, bầu trời Thủ đô bỗng chốc chìm trong tĩnh lặng ngắn ngủi. Bỗng từ một khu vườn nhỏ ven đê, tiếng gà gáy cất lên lảnh lót. Giữa đống đổ nát hoang tàn, tiếng gà gáy bình dị ấy nghe sao mà thiêng liêng đến lạ! Nó như một lời khẳng định đanh thép rằng: Hà Nội vẫn sống, sự sống vẫn sinh sôi ngay trong lòng đạn lửa, và cái ác không bao giờ khuất phục được ý chí con người Việt Nam.
Khoảnh khắc ấy làm anh em chúng tôi trào nước mắt, siết chặt tay nhau thề quyết bắn hạ thêm nhiều pháo đài bay B-52 để bảo vệ bầu trời yên bình của Tổ quốc."



