Tiếng Gà Gáy Lúc Bình Minh
Đêm ấy dài như không có điểm cuối. Chúng tôi thay nhau gác, thay nhau chợp mắt trong những hố đất nông vừa kịp che thân. Trời lạnh cắt da, gió lùa qua khe núi rít lên từng hồi nghe như tiếng huýt sáo.
Đó là đêm thứ năm chúng tôi bám trụ ở sườn đồi nhìn xuống một thung lũng nhỏ.
Suốt mấy ngày, thung lũng ấy im lặng đến lạ. Không bóng người, không khói bếp, không tiếng chó sủa. Chỉ có những mái nhà gỗ nằm im như đang ngủ quên.
Ai cũng nghĩ dân bản đã đi hết.
Gần sáng, khi bầu trời bắt đầu nhạt màu, tôi đang gác thì nghe thấy một âm thanh rất nhỏ.
Tiếng gà gáy.
Tôi tưởng mình nghe nhầm. Giữa chiến tranh, âm thanh ấy nghe lạc lõng đến mức không tin nổi.
Một lúc sau, tiếng gáy vang lên lần nữa — rõ ràng, dứt khoát, quen thuộc đến đau lòng.
Tôi lay anh bạn nằm cạnh:
“Ông có nghe không?”
Anh mở mắt, im lặng vài giây rồi gật đầu.
Chỉ một tiếng gà gáy thôi, nhưng cả tổ bỗng tỉnh hẳn. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu điều đó nghĩa là gì: dưới kia vẫn còn người.
Khi mặt trời nhô lên khỏi dãy núi, sương tan dần. Trong thung lũng, một làn khói mỏng bay lên từ một mái nhà nhỏ nằm sát rìa rừng.
Một cụ ông bước ra sân, tay xách chiếc xô nước. Ông làm mọi việc chậm rãi như thể đó chỉ là một buổi sáng bình thường.
Chúng tôi nhìn xuống rất lâu.
Không ai nói gì. Không ai cười. Nhưng không khí trong chiến hào bỗng nhẹ đi.
Trung đội trưởng khẽ nói:
“Thế là vẫn còn nhà để về.”
Ngày hôm đó, chúng tôi giữ được vị trí.
Nhưng điều tôi nhớ nhất không phải tiếng súng, mà là tiếng gà gáy lúc bình minh — âm thanh nhỏ bé báo rằng cuộc sống vẫn đang tiếp tục, bất chấp tất cả.



