Tiếng Gà Gáy Lúc Bình Minh
Đây là câu chuyện được ông Lưu Văn Được kể lại về một trận phục kích của địch vào năm 1972. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo, sự mưu trí của một người nông dân đã giúp bộ đội và cán bộ cách mạng thoát khỏi vòng vây.
Năm 1972, tại một vùng quê ven kênh ở An Giang, đơn vị du kích của ông Được đang bảo vệ một cuộc họp bí mật giữa các cán bộ cách mạng.
Cuộc họp diễn ra trong căn nhà lá của ông Ba Hòa – một nông dân có nhiều năm tham gia nuôi giấu cán bộ.
Mọi việc diễn ra thuận lợi cho đến nửa đêm thì một cơ sở mật báo tin địch đang tiến về khu vực.
Các lối thoát đều có nguy cơ bị kiểm soát.
Nếu chậm trễ, toàn bộ cán bộ tham dự cuộc họp có thể bị bao vây.
Trong lúc mọi người đang tìm cách rút lui, ông Ba Hòa chợt nghĩ ra một kế hoạch.
Ông bảo mọi người men theo con mương phía sau nhà để rời đi, còn mình ở lại.
Khoảng một giờ sau, khi toán lính địch tiến vào xóm, ông Ba bất ngờ mở cửa chuồng gà.
Hàng chục con gà chạy tán loạn khắp sân.
Sau đó, ông liên tục bắt từng con gà đặt lên cây và mái nhà khiến chúng hoảng sợ, thi nhau gáy vang dù trời vẫn còn tối.
Tiếng gà gáy rộn khắp xóm khiến nhiều người dân thức giấc và bắt đầu đốt đèn, mở cửa chuẩn bị ra đồng như một buổi sáng bình thường.
Địch tưởng trời sắp sáng và lo ngại bị lộ vị trí nên vội vàng rút khỏi khu vực.
Ông Được kể:
“Chỉ bằng sự nhanh trí của một người nông dân, cả cuộc họp đã được bảo vệ an toàn.”
Nhờ kế hoạch bất ngờ ấy, toàn bộ cán bộ đã rời đi an toàn trước khi địch kịp khép vòng vây.
Sau ngày hòa bình, mỗi khi nhắc lại câu chuyện này, người dân trong xóm vẫn gọi ông Ba Hòa là “người đánh thức bình minh giữa đêm”.



