Bài viết

Tiếng Gà Gáy Sáng

Giữa rừng sâu bom đạn, tiếng gà gáy từ một xóm nhỏ xa xa mỗi buổi sớm đã trở thành âm thanh thân thuộc, nhắc những người lính nhớ rằng cuộc sống bình yên vẫn đang tồn tại và chờ đón họ.

Đắk Lắk27/04/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập-CưBao)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Lưu Văn Điền là chiến sĩ trinh sát, thường xuyên làm nhiệm vụ bám địa bàn, nắm tình hình địch ở vùng ven chiến trường miền Đông Nam Bộ. Công việc đòi hỏi bí mật tuyệt đối, nhiều đêm phải nằm ém quân giữa rừng đến sáng. Nơi đơn vị ông đóng quân cách một xóm dân chỉ vài cánh rừng thưa. Ban ngày không ai được bén mảng tới gần, nhưng mỗi khi trời gần sáng, từ phía ấy lại vọng sang tiếng gà gáy quen thuộc. Tiếng gáy đầu tiên vang lên lúc trời còn mờ sương. Rồi tiếng thứ hai, thứ ba nối nhau lan xa trong không gian tĩnh lặng. Với người dân quê, đó là chuyện thường ngày. Nhưng với những người lính xa nhà, âm thanh ấy quý vô cùng. Ông Điền nhớ có lần sau một đêm phục kích căng thẳng, cả tổ nằm im dưới bụi cây, người nào cũng mệt lả. Bỗng tiếng gà gáy vang lên. Một đồng đội trẻ bật cười khẽ: “Nghe như gà nhà mình gọi dậy đi cắt lúa.” Người khác tiếp lời: “Ráng sống tới hòa bình, về nghe gà gáy mỗi sáng cho đã.” Cả tổ nhìn nhau cười trong bóng tối. Chỉ vài câu nói giản dị mà ai cũng thấy lòng nhẹ hơn. Có những sáng mưa phùn, tiếng gà gáy nghe nhỏ và xa. Có những sáng trời quang, tiếng gáy vang rõ mồn một. Dù thế nào, nó vẫn là dấu hiệu báo rằng một ngày mới lại đến, rằng cuộc sống ngoài kia vẫn tiếp diễn giữa chiến tranh. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Điền trở về quê. Sáng đầu tiên ngủ tại nhà, nghe tiếng gà gáy ngoài sân, ông lặng người hồi lâu rồi rơi nước mắt. Nhiều năm sau, ông thường kể với con cháu rằng: “Trong chiến tranh, đôi khi sức mạnh không đến từ điều lớn lao. Chỉ một tiếng gà gáy sáng cũng đủ nhắc người lính rằng hòa bình nhất định sẽ trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn