Cựu chiến binh

Tiếng Gà Gáy Sáng

Câu chuyện kể về một buổi sáng đặc biệt trong thời chiến, khi tiếng gà gáy quen thuộc của làng quê trở thành dấu hiệu của sự bình yên hiếm hoi đối với những người lính.

11/03/2026Bùi Lưu Ly (Trường mầm non số 1 Tân Uyên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, đơn vị của tôi đóng quân gần một ngôi làng nhỏ. Những ngày ấy chiến sự diễn ra liên tục, đêm nào chúng tôi cũng phải cảnh giác vì có thể xảy ra giao tranh bất cứ lúc nào.

Một đêm nọ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tuần tra, chúng tôi trở về vị trí nghỉ tạm trong một căn nhà bỏ hoang.

Đêm ấy rất yên tĩnh. Không có tiếng bom, không có tiếng súng. Chỉ có tiếng gió thổi qua những hàng tre.

Khoảng gần sáng, bất chợt tôi nghe thấy tiếng gà gáy từ một ngôi nhà trong làng.

Tiếng gà gáy ấy rất bình thường với người dân, nhưng đối với chúng tôi – những người lính đã quen với tiếng bom đạn – nó lại trở nên đặc biệt.

Một người bạn trong đơn vị khẽ nói:
“Nghe tiếng gà gáy tự nhiên thấy nhớ nhà quá.”

Chúng tôi ngồi lặng im một lúc. Trong khoảnh khắc ấy, ai cũng nghĩ về quê hương, về gia đình và về những buổi sáng yên bình trước khi chiến tranh xảy ra.

Sau chiến tranh, khi trở về quê, mỗi lần nghe tiếng gà gáy buổi sáng, tôi lại nhớ đến đêm hôm đó.

Ông Huy thường nói:
“Trong thời hoa lửa, đôi khi chỉ một âm thanh quen thuộc của làng quê cũng đủ khiến người lính nhớ rằng họ đang chiến đấu để bảo vệ sự bình yên giản dị ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn