Tiếng gà gáy sau đêm bom
Bác Lê Văn Thịnh kể rằng điều khiến bác nhớ nhất trong những năm chiến tranh không phải tiếng bom, mà là tiếng gà gáy mỗi sáng sau một đêm dài sống trong hầm trú ẩn. Đêm ấy, máy bay địch quần thảo suốt nhiều giờ, bom nổ dồn dập ngoài cánh đồng. Cả gia đình ngồi co ro trong hầm, đất cát rơi lả tả xuống vai áo. Đứa em út vì sợ quá mà bám chặt lấy tay mẹ. Rồi khi trời vừa tang tảng sáng, tiếng gà đầu xóm bất ngờ vang lên. Âm thanh quen thuộc ấy khiến mọi người thở phào, biết rằng mình đã đi qua thêm một đêm dữ dội. Sau này bác vẫn nói, tiếng gà sáng hôm ấy là âm thanh đẹp nhất của hòa bình ngay trong lòng chiến tranh.



