Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TIẾNG GÀ GÁY SAU TRẬN BOM

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ THỊ THÚY HIỀN (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi cứ nghĩ sau đêm đó… sẽ không còn nghe thấy gì nữa,” ông Lực kể, giọng chậm và trầm. Năm 1965, làng ông bị ném bom dữ dội. Đêm ấy, máy bay gầm rú, bom rơi liên tiếp, cả bầu trời đỏ rực như cháy. “Mọi người chui xuống hầm, ôm chặt lấy nhau,” ông nhớ lại. “Đất rung lên từng hồi, tưởng như không còn gì đứng vững.” Sau một tiếng nổ lớn, mọi thứ im bặt. Chỉ còn lại bóng tối và mùi khói khét. “Chúng tôi không dám lên ngay,” ông nói. “Ai cũng sợ… sợ nhìn thấy những điều không muốn thấy.” Một lúc lâu sau, ông là người đầu tiên bò lên khỏi hầm. Cảnh tượng trước mắt tan hoang: nhà cửa đổ nát, cây cối gãy đổ. Ông đứng lặng, chưa kịp nói gì thì… “Một tiếng ‘ò ó o…’ vang lên.” Đó là tiếng gà gáy. “Lúc đó trời chưa sáng hẳn,” ông kể. “Nhưng tiếng gà ấy… làm tôi sững lại.” Giữa đống đổ nát, một con gà vẫn sống, vẫn gáy như báo hiệu một ngày mới. “Tôi quay xuống hầm, gọi mọi người lên,” ông mỉm cười. “Tôi nói: ‘Còn tiếng gà… là còn sự sống.’” Ông lặng đi một lúc rồi nói:
“Sau chiến tranh, tôi vẫn nhớ tiếng gáy ấy. Nó không chỉ là âm thanh… mà là dấu hiệu rằng, dù bom đạn có tàn phá, sự sống vẫn tìm cách trở lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn