Bài viết

TIẾNG GÀ GIỮA ĐÊM

Ninh Bình23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GÀ GIỮA ĐÊM

Năm 1954, ở một vùng quê ven đê thuộc đồng bằng Bắc Bộ, cuộc sống của người dân vẫn gắn liền với ruộng đồng, với con nước và với những nỗi lo thường trực của chiến tranh. Nhưng chính nơi bình dị ấy lại âm thầm góp sức vào cuộc kháng chiến lớn lao của dân tộc.

Trong làng có một cậu bé tên Lộc.

Lộc mới mười hai tuổi, gầy gò nhưng nhanh nhẹn. Cha cậu đã tham gia bộ đội từ lâu, không có tin tức. Mẹ cậu ở nhà vừa làm ruộng, vừa nuôi Lộc khôn lớn.

Dù còn nhỏ, Lộc đã sớm quen với những công việc nặng nhọc. Ban ngày, cậu theo mẹ ra đồng. Ban đêm, cậu giúp mẹ canh gà, giữ ruộng, đề phòng trộm cắp và cả những đợt càn quét bất ngờ.

Nhưng Lộc không chỉ làm việc đó.

Cậu còn có một nhiệm vụ đặc biệt.

Ngôi làng của Lộc nằm gần một tuyến đường bí mật mà bộ đội thường đi qua vào ban đêm. Để tránh bị phát hiện, họ không thể nói chuyện hay gây tiếng động.

Người trong làng đã nghĩ ra một cách: dùng tiếng gà làm tín hiệu.

Nếu an toàn, sẽ có tiếng gà gáy.

Nếu có nguy hiểm, sẽ im lặng.

Lộc là người đảm nhận việc đó.

Ban đầu, cậu chỉ làm theo lời người lớn. Nhưng dần dần, cậu hiểu được ý nghĩa của công việc mình làm.

“Mỗi tiếng gáy… là giúp bộ đội đi qua an toàn,” mẹ cậu nói.

Lộc gật đầu.

Từ đó, cậu làm việc với tất cả sự nghiêm túc.

Một đêm, khi trăng mờ sau những đám mây, Lộc ngồi trong góc vườn, lắng nghe.

Xa xa, có tiếng bước chân rất nhẹ.

Bộ đội.

Lộc nhìn xung quanh.

Yên tĩnh.

Không có dấu hiệu nguy hiểm.

Cậu nhẹ nhàng kích cho con gà gáy.

“Ò… ó… o…”

Tiếng gáy vang lên.

Không quá lớn.

Nhưng đủ để người cần nghe hiểu.

Những bóng người lặng lẽ đi qua.

Không ai nói gì.

Nhưng Lộc biết, họ đã nhận được tín hiệu.

Cậu mỉm cười.

Một cảm giác tự hào nhỏ bé dâng lên trong lòng.

Những đêm như vậy diễn ra nhiều lần.

Lộc quen với việc thức khuya.

Quen với việc lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.

Có những lúc, cậu rất mệt.

Nhưng chưa bao giờ cậu bỏ vị trí.

Một lần, vào một đêm tối trời, khi Lộc đang chờ tín hiệu, cậu nghe thấy một âm thanh lạ.

Không phải bước chân quen thuộc.

Mà là tiếng động nặng hơn.

Cậu căng tai.

Rồi nhận ra — có thể là lính địch.

Tim cậu đập nhanh.

Nếu phát tín hiệu sai, bộ đội có thể gặp nguy hiểm.

Cậu nắm chặt tay.

Không cho gà gáy.

Không gian im lặng.

Một lúc sau, những bóng người lạ đi qua.

Lộc nín thở.

Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, cậu vẫn không dám phát tín hiệu ngay.

Chỉ khi chắc chắn an toàn, cậu mới nhẹ nhàng cho gà gáy.

Đêm hôm đó, một đơn vị bộ đội đến muộn hơn bình thường.

Một người dừng lại, khẽ nói:
“May mà không có tín hiệu sớm…”

Lộc không nói gì.

Nhưng trong lòng, cậu hiểu mình đã làm đúng.

Những ngày đầu tháng 5 năm 1954, không khí trong làng trở nên đặc biệt.

Tin tức từ Điện Biên Phủ truyền về.

Người dân thì thầm với nhau.

“Có thể sắp thắng rồi…”

Lộc không hiểu hết.

Nhưng cậu cảm nhận được sự thay đổi.

Một buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, tiếng người gọi vang:

“Thắng rồi!”

“Điện Biên thắng rồi!”

Cả làng ùa ra.

Tiếng cười.

Tiếng khóc.

Tiếng gọi nhau.

Mẹ ôm Lộc vào lòng.

“Chiến tranh sắp kết thúc rồi con ạ…”

Lộc ngước lên.

Cậu không nói gì.

Nhưng trong lòng tràn đầy một niềm vui khó tả.

Đêm hôm đó, Lộc vẫn ra vườn.

Như thói quen.

Cậu ngồi.

Chờ.

Nhưng không còn tiếng bước chân như trước.

Không còn những đoàn quân đi trong đêm.

Không còn cần tín hiệu.

Cậu nhìn con gà.

Khẽ cười.

“Chắc từ mai… không cần nữa rồi.”

Những ngày sau đó, cuộc sống dần trở lại bình thường.

Người dân ra đồng.

Trẻ em chơi đùa.

Không còn nỗi lo mỗi đêm.

Lộc được đi học lại.

Nhưng mỗi khi nghe tiếng gà gáy, cậu lại nhớ về những đêm đã qua.

Những đêm mà một tiếng gáy nhỏ bé có thể mang ý nghĩa lớn lao.

Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, có người hỏi:

“Hồi nhỏ cậu làm gì trong chiến tranh?”

Lộc chỉ cười:
“Tôi nuôi gà thôi.”

Nhưng những người trong làng biết.

Cậu không chỉ nuôi gà.

Cậu đã giữ một tín hiệu.

Một tín hiệu nhỏ.

Nhưng góp phần bảo vệ những con người đi qua đêm tối.

Một buổi chiều, đứng trên con đê, Lộc nhìn ra cánh đồng.

Gió thổi nhẹ.

Xa xa, tiếng gà lại vang lên.

Bình yên.

Anh mỉm cười.

Bởi anh hiểu, đã có một thời, chính âm thanh giản dị ấy đã góp phần thắp sáng con đường đi đến hòa bình.

Nếu bạn muốn, mình có thể

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn