Tiếng Gà Gọi Sáng Trên Đồi Sim
Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, tiếng gà gáy từ một ngôi nhà nhỏ nơi vùng giải phóng đã trở thành âm thanh thân thuộc, tiếp thêm niềm tin cho những người lính trẻ. Câu chuyện giản dị nhưng thấm đượm tình quân dân ấy vẫn được ông Phạm Đức Thành nhớ mãi như một kỷ niệm đẹp của thời hoa lửa.
Mùa hè năm 1972, đơn vị của ông Phạm Đức Thành đóng quân trên một ngọn đồi đầy sim tím thuộc vùng Trị - Thiên. Ban ngày, máy bay địch thường xuyên đánh phá, ban đêm bộ đội tranh thủ cơ động và củng cố trận địa. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề, nhưng điều khiến các chiến sĩ nhớ nhất lại là tiếng gà gáy vang lên mỗi sáng từ căn nhà tranh của mẹ Nguyễn Thị Lành, một người dân sống gần khu vực đóng quân.
Mẹ Lành năm ấy ngoài sáu mươi tuổi, sống một mình sau khi chồng mất sớm, con trai duy nhất đã tham gia bộ đội ở chiến trường miền Nam. Thấy các chiến sĩ còn rất trẻ, mẹ luôn coi như con cháu trong nhà. Mỗi khi có củ sắn, quả bầu hay nắm rau rừng, mẹ đều mang đến chia sẻ với bộ đội.
Ông Phạm Đức Thành kể:
– “Chúng tôi thường đùa với nhau rằng tiếng gà của mẹ Lành chính là chiếc đồng hồ báo thức giữa chiến trường. Chỉ cần nghe tiếng gà gáy là biết trời sắp sáng, phải nhanh chóng ngụy trang trận địa.”
Một lần, sau nhiều ngày mưa lớn, đơn vị thiếu lương thực. Mẹ Lành đã lặng lẽ bắt con gà mái duy nhất trong chuồng nấu cháo cho những chiến sĩ bị sốt rét. Khi anh em ái ngại vì biết đó là tài sản quý nhất của mẹ, bà chỉ cười hiền:
– “Các con còn khỏe mạnh để đánh giặc, đất nước mới có ngày hòa bình. Mẹ có thiếu một con gà cũng không sao.”
Cuối năm ấy, đơn vị nhận lệnh chuyển sang địa bàn khác. Trước lúc chia tay, các chiến sĩ đã dựng lại mái nhà bị bom làm tốc mái cho mẹ Lành và tặng mẹ một chiếc khăn rằn làm kỷ niệm.
Sau ngày đất nước thống nhất, năm 1978, ông Phạm Đức Thành trở lại ngọn đồi sim năm xưa. Mái nhà cũ đã được xây mới, nhưng mẹ Lành đã qua đời trước đó ít lâu. Người thân của bà trao lại cho ông chiếc khăn rằn mà mẹ vẫn cất giữ cẩn thận bên cạnh chiếc rương gỗ cũ.
Cầm chiếc khăn trên tay, ông Thành nghẹn ngào nhớ lại tiếng gà gọi sáng năm nào và hình ảnh người mẹ già đã dành trọn tình thương cho những người lính xa quê.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ông vẫn kể cho con cháu nghe về mẹ Lành và tình quân dân sâu nặng trong những năm tháng chiến tranh. Với ông, đó là một phần ký ức đẹp nhất của thời hoa lửa.



