Cựu chiến binh

TIẾNG GÀ RỪNG BÁO SÁNG

Giữa chiến trường Trường Sơn khốc liệt, đôi khi những âm thanh tự nhiên của núi rừng lại trở thành dấu hiệu quen thuộc của một ngày mới. Với bác Đỗ Văn Khải, tiếng gà rừng báo sáng năm ấy là ký ức rất riêng của thời hoa lửa.

Thanh Hóa30/05/2026Trương Thị Hà (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng trực chiến tại trận địa pháo binh, bác Đỗ Văn Khải cùng đồng đội đã quen với nhịp sống giữa rừng sâu, nơi ngày đêm chỉ phân biệt bằng ánh sáng mờ và tiếng động của núi rừng. Không có đồng hồ rõ ràng, người lính nhiều khi chỉ nhận biết thời gian bằng những dấu hiệu rất tự nhiên xung quanh.

Bác Khải nhớ rõ nhiều đêm dài thức trắng canh trực, khi trời còn tối mịt và sương rừng dày đặc. Sau những giờ căng thẳng theo dõi tình hình, anh em thường ngồi tựa lưng vào vách hầm nghỉ tạm, lắng nghe từng âm thanh nhỏ giữa không gian tĩnh lặng.

Rồi khi trời bắt đầu hửng sáng, tiếng gà rừng bất chợt vang lên đâu đó trong khu rừng sâu. Âm thanh ấy dù đơn sơ nhưng lại báo hiệu một ngày mới đang đến gần, giúp người lính tạm quên đi mệt mỏi sau một đêm dài trực chiến.

Có những hôm, khi vừa trải qua một đợt báo động căng thẳng, cả đơn vị vẫn chưa kịp nghỉ ngơi thì tiếng gà rừng lại cất lên giữa sườn núi. Trong khoảnh khắc ấy, nhiều người lặng đi vài giây, như được tiếp thêm chút bình yên hiếm hoi giữa chiến trường khốc liệt.

Bác Khải kể rằng, chính những âm thanh bình dị của thiên nhiên đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp người lính giữ vững ý chí. Giữa bom đạn, chỉ cần còn nghe thấy tiếng rừng, tiếng gió, tiếng gà rừng báo sáng, là còn cảm nhận được sự sống và niềm tin vào ngày mai.

Nhiều năm sau hòa bình, mỗi khi nghe lại tiếng gà gáy trong buổi sớm, bác Đỗ Văn Khải vẫn bồi hồi nhớ về những ngày trực pháo giữa Trường Sơn. Với bác, đó là âm thanh rất đỗi giản dị nhưng đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn