Tiếng Gà Sáng
Tiếng Gà Sáng
Ông Phúc kể rằng trong những năm ở chiến trường, điều ông nhớ nhất là tiếng gà gáy ở quê.
Không phải tiếng pháo.
Không phải tiếng còi tàu.
Mà là tiếng gà sáng.
Ngày nhỏ, sáng nào ông cũng thức dậy cùng tiếng gà.
Nghe mẹ nhóm bếp.
Nghe cha chuẩn bị ra đồng.
Những âm thanh bình dị ấy đi theo ông suốt tuổi thơ.
Rồi chiến tranh đến.
Những cánh rừng xa xôi không có tiếng gà quen thuộc ấy.
Có những đêm hành quân, ông nằm dưới tán cây và cố nhớ lại âm thanh từ quê nhà.
Đến mức đôi khi trong giấc ngủ, ông tưởng như mình đang nằm trên chiếc chõng tre cũ.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi sáng nghe tiếng gà vang lên từ xóm nhỏ, ông vẫn dừng tay vài giây để lắng nghe.
Đó là âm thanh của quê hương.
Âm thanh đã giúp ông vượt qua những năm tháng nhớ nhà nhất.



