Cựu chiến binh

Tiếng gà sáng bản

Khi màn sương còn phủ kín những triền đồi của thôn Bương, tiếng gà gáy đã vang vọng khắp bản làng. Âm thanh quen thuộc ấy đánh thức núi rừng, gọi bà con thức dậy chuẩn bị cho một ngày lao động mới.

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng gà sáng bản

(Nhân vật: Ông Hà Văn Biểu – thôn Bương)

Khi màn sương còn phủ kín những triền đồi của thôn Bương, tiếng gà gáy đã vang vọng khắp bản làng. Âm thanh quen thuộc ấy đánh thức núi rừng, gọi bà con thức dậy chuẩn bị cho một ngày lao động mới.

Đối với ông Hà Văn Biểu, tiếng gà mỗi buổi sớm không chỉ báo hiệu bình minh mà còn gợi nhớ cả một thời tuổi trẻ đầy gian khó.

Ông thường ngồi bên hiên nhà sàn, nhấp chén trà nóng và lắng nghe tiếng gà vọng từ đầu bản đến cuối bản. Mỗi lần như thế, ký ức về những năm tháng kháng chiến lại hiện về rõ mồn một.

Ngày ấy, thôn Bương còn nghèo lắm. Đường đi chỉ là những lối mòn xuyên rừng, nhà cửa thưa thớt. Tiếng gà gáy mỗi sáng là tín hiệu để người dân bắt đầu công việc, nhưng cũng là dấu hiệu báo cho cán bộ và lực lượng dân quân biết đêm đã qua, có thể tiếp tục hành trình qua núi.

Có những đêm, ông Hà Văn Biểu cùng thanh niên trong bản làm nhiệm vụ cảnh giới. Họ ngồi lặng dưới những tán cây rừng, lắng nghe từng âm thanh của núi. Chỉ khi tiếng gà đầu tiên cất lên, ai cũng thở phào vì một đêm bình yên đã trôi qua.

Ông vẫn nhớ như in lời cha mình:

"Tiếng gà không chỉ gọi mặt trời lên. Nó còn gọi con người sống chăm chỉ, đoàn kết và giữ vững niềm tin vào ngày mai."

Lời dạy ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Hòa bình lập lại, ông trở về cùng bà con dựng lại bản làng. Những sườn đồi được phủ xanh bởi keo, quế và những nương lúa. Con đường đất năm xưa được thay bằng đường bê tông. Điện sáng đến từng ngôi nhà, trẻ em được đến trường, cuộc sống ngày càng khởi sắc.

Dẫu bản làng đã đổi thay, ông Biểu vẫn giữ thói quen thức dậy từ rất sớm. Mỗi sáng, khi tiếng gà vang lên, ông lại ra sân quét lá, chăm sóc vườn cây và chuẩn bị lên nương.

Ông thường gọi lũ trẻ trong xóm lại và kể:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình nên có thể chưa hiểu hết giá trị của những buổi sáng yên bình. Ngày trước, chỉ cần nghe tiếng gà gáy sau một đêm an toàn là ai cũng thấy hạnh phúc."

Lũ trẻ chăm chú lắng nghe. Chúng nhìn về phía những ngọn núi xanh rồi khẽ gật đầu.

Một mùa xuân, Đoàn Thanh niên thôn Bương tổ chức chương trình "Bữa sáng yêu thương" giúp đỡ các gia đình khó khăn. Ông Hà Văn Biểu cũng tham gia, tự tay mang những quả trứng gà do gia đình nuôi đến ủng hộ.

Ông cười hiền:

"Không nhiều đâu, nhưng đây là tấm lòng của ông. Điều quý nhất là mọi người biết yêu thương và giúp đỡ nhau."

Những lời nói mộc mạc ấy khiến ai cũng cảm động.

Tiếng gà sáng bản vẫn đều đặn vang lên mỗi ngày, như nhịp sống bình yên của thôn Bương. Nó không chỉ đánh thức một ngày mới mà còn nhắc nhở mỗi người về sự cần cù, tình đoàn kết và những hy sinh của cha ông để gìn giữ cuộc sống thanh bình hôm nay.

Ông Hà Văn Biểu luôn tin rằng, chừng nào tiếng gà còn vang vọng trên những mái nhà sàn, chừng đó ngọn lửa yêu quê hương vẫn sẽ được gìn giữ trong trái tim của mỗi người dân thôn Bương.

Thông điệp: Tiếng gà sáng bản là âm thanh của sự sống, của lao động và của hòa bình. Hãy biết trân trọng những điều bình dị hôm nay, bởi đó là thành quả được vun đắp từ sự hy sinh, đoàn kết và ý chí của bao thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn