Tiếng gà sáng
Tiếng gà sáng
Mẹ Trần Thị Ngọc sống ở một vùng quê Quảng Bình. Nhà mẹ có đàn gà thường gáy rất sớm.
Ngày còn các con ở nhà, tiếng gà gáy là tín hiệu bắt đầu một ngày mới.
Sau khi các con nhập ngũ, mẹ vẫn thức dậy lúc trời chưa sáng.
Ba người con lần lượt hy sinh.
Những buổi sáng sau đó, tiếng gà vẫn vang lên như trước.
Mẹ thường ngồi bên cửa, nghe tiếng gà rồi nhìn về con đường làng.
Mẹ bảo: “Ngày trước giờ này các con đã dậy rồi.”
Năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng.
Con cháu muốn đưa mẹ lên thành phố sống, nhưng mẹ không đi.
Mẹ nói: “Ở đây có tiếng gà của làng, có ruộng của các anh.”
Mẹ sống những năm cuối đời trong căn nhà cũ.
Mỗi sáng, khi tiếng gà vang lên, người cháu lại thấy mẹ mỉm cười.
Có những âm thanh rất bình thường nhưng lại giữ trong đó cả một ký ức.
Với mẹ, tiếng gà không chỉ báo hiệu một ngày mới. Nó đánh thức những buổi sáng xa xưa, khi các con còn ở bên mẹ và chiến tranh chưa lấy đi tuổi trẻ của họ.


