Bài viết

Tiếng gầm chiến xa trên dòng Thạch Hãn và bài học kiên trung bất tử

Thanh Hóa15/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ấm cúng tràn ngập ánh nắng chiều tại thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên mang trong mình trái tim đầy nhiệt huyết của thế hệ sinh ra trong hòa bình – đã có cơ duyên được ngồi lắng nghe người cựu chiến binh già Nguyễn Tá Hạy tái hiện lại những ký ức sinh tử của thời hoa lửa năm xưa. Sinh năm 1952 tại vùng đất Hoằng Hóa giàu truyền thống cách mạng, tuổi trẻ của người thanh niên Nguyễn Tá Hạy gắn liền với tiếng bom rơi đạn nổ và khát vọng sục sôi được cầm súng bảo vệ giang sơn đất nước. Nhớ lại mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị, nơi chiến trường miền Trung được ví như một chảo lửa khổng lồ nuốt chửng hàng vạn sinh mạng, người lính trẻ Nguyễn Tá Hạy khi ấy mới tròn mươi tám, đôi mươi đã trực tiếp cùng đồng đội xông pha giữa làn mưa bom bão đạn. Bác nhớ lại rằng vào thời điểm khốc liệt nhất của chiến dịch, không khí tại dòng sông Thạch Hãn lúc nào cũng đặc quánh mùi thuốc súng và khói bọt mù mịt, mặt nước đỏ ngầu không chỉ bởi phù sa mùa lũ mà còn bởi máu của biết bao chiến sĩ đã ngã xuống khi vượt sông vào chiến trường. Là người lính lái xe bọc thép xông phong mở đường, mỗi lần nổ máy tiến về phía trước là một lần xác định ranh giới giữa sống và chết chỉ trong gang tấc, bác vẫn còn nhớ như in cái nắng cháy da cháy thịt của miền Trung gắt gao hòa cùng sức nóng hừng hực tỏa ra từ động cơ xe bọc thép, xung quanh là tiếng pháo hạm từ biển bắn vào, tiếng máy bay B-52 gầm rống cày xới từng tấc đất. Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ tuyến đường chiến lược, chiếc xe của bác bị trúng mảnh đạn pháo khiến một bên xích hỏng nặng và khoang xe mờ mịt khói độc, nhưng bất chấp hiểm nguy rình rập, bác và các đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, dùng hỏa lực đáp trả quyết liệt để che chắn cho lực lượng bộ binh tiến lên. Giờ đây, ngồi trước mặt bác – người anh hùng bước ra từ bão lửa với những vết thương hằn sâu theo năm tháng – chúng tôi không khỏi nghẹn ngào và tự hào khi nhìn thấy đôi mắt bác vẫn rực sáng lên ngọn lửa của niềm tin sắt đá. Lời kể chân chất, hào hùng của bác như một cuốn phim lịch sử sống động dội thẳng vào tâm khảm của lứa thanh niên hôm nay, khiến chúng tôi cảm nhận một cách sâu sắc rằng giá trị của độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có, mà nó được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và tuổi xuân phơi phới của hàng vạn người con quê hương Hoằng Hóa như bác Hạy. Mỗi tấc đất Trù Ninh hôm nay chúng tôi bước qua, mỗi khoảng trời xanh bình yên mà chúng tôi đang hít thở đều ghi dấu những chiến công thầm lặng nhưng vĩ đại của thế hệ cha anh đi trước, và lớp trẻ chúng tôi tự hứa sẽ luôn ghi nhớ công ơn sâu nặng ấy, không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện và cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương Hoằng Hóa ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với truyền thống anh hùng mà bác Nguyễn Tá Hạy và đồng đội đã dày công dựng xây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng gầm chiến xa trên dòng Thạch Hãn và bài học kiên trung bất tử | Câu chuyện thời hoa lửa