TIẾNG GẤP TĂNG GIỮA SÁNG SỚM
TIẾNG GẤP TĂNG GIỮA SÁNG SỚM
Trời vừa tang tảng sáng, cả đơn vị đã chuẩn bị lên đường.
Anh Hậu luôn là người dậy sớm nhất để gấp lại những tấm tăng còn đẫm hơi sương.
Tiếng vải tăng sột soạt vang khẽ giữa màn sương mờ của núi rừng.
Có hôm chiến sĩ trẻ còn ngủ quên vì sốt mệt, anh lặng lẽ gấp luôn phần tăng cho bạn rồi đeo thêm lên ba lô mình.
Đồng đội nhìn thấy liền bảo:
“Anh mang nặng thế sao đi nổi?”
Anh chỉ cười:
“Đi riết rồi quen.”
Những điều nhỏ bé ấy khiến ai cũng cảm thấy mình được chở che giữa chiến tranh khốc liệt.
Một buổi gần sáng cuối mùa đông, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua bãi đất thấp.
Một thương binh bị ngã lại phía sau đội hình.
Anh Hậu quay lại kéo đồng đội vào giao thông hào giữa màn khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, tiếng gấp tăng giữa sáng sớm vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


