TIẾNG GẤP THƯ TRONG ĐÊM
TIẾNG GẤP THƯ TRONG ĐÊM
Sau mỗi lần nhận thư nhà, anh Thành thường đọc đi đọc lại rất lâu rồi gấp thật cẩn thận bỏ vào túi áo ngực.
Đêm ở chiến trường yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng giấy thư sột soạt trong căn hầm đất nhỏ.
Có hôm đồng đội đã ngủ hết, anh vẫn ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét đọc từng dòng chữ của mẹ.
Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi:
“Anh nhớ nhà lắm hả?”
Anh cười nhưng mắt đỏ hoe:
“Ai mà không nhớ.”
Rồi anh gấp lá thư lại thật chậm như sợ làm nhòe mất nét chữ quen thuộc.
Một buổi sáng cuối năm, đơn vị đang hành quân qua bãi đất trống thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một thương binh bị ngã lại phía sau đội hình.
Anh Thành quay lại kéo đồng đội vào nơi an toàn giữa khói bụi mịt mù.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ tiếng gấp thư khe khẽ trong đêm của thời hoa lửa.


