Bài viết

Tiếng gió qua chiến hào

Chiến hào kéo dài như một vết nứt trên mặt đất, ngoằn ngoèo ôm lấy sườn đồi. Ban ngày, nơi đây nóng hầm hập, đất khô nứt nẻ. Nhưng khi đêm xuống, gió từ rừng thổi về, len qua từng đoạn hào, mang theo cái lạnh se sắt và những âm thanh rất khẽ. Tôi nằm tựa lưng vào vách đất, mắt nhìn lên khoảng trời hẹp phía trên. Không thấy trăng, chỉ có vài vì sao lấp ló

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng gió qua chiến hào Chiến hào kéo dài như một vết nứt trên mặt đất, ngoằn ngoèo ôm lấy sườn đồi. Ban ngày, nơi đây nóng hầm hập, đất khô nứt nẻ. Nhưng khi đêm xuống, gió từ rừng thổi về, len qua từng đoạn hào, mang theo cái lạnh se sắt và những âm thanh rất khẽ. Tôi nằm tựa lưng vào vách đất, mắt nhìn lên khoảng trời hẹp phía trên. Không thấy trăng, chỉ có vài vì sao lấp ló. Gió thổi qua, rít nhẹ, lúc trầm, lúc bổng—như một tiếng gọi xa xăm. “Nghe như tiếng người không?” tôi hỏi nhỏ. Anh Tuấn nằm bên cạnh khẽ cười:
“Không phải tiếng người… mà là tiếng đất thở.” Tôi im lặng. Lắng nghe kỹ hơn, tôi chợt nhận ra trong tiếng gió ấy có điều gì đó rất lạ—vừa hoang vu, vừa gần gũi. Nó đi qua những đoạn hào, chạm vào từng tấm áo, từng khuôn mặt, rồi lại tiếp tục trôi đi. Những ngày ở chiến hào, chúng tôi quen dần với âm thanh ấy. Có khi, giữa những khoảng lặng hiếm hoi của chiến tranh, tiếng gió trở thành người bạn duy nhất. Một đêm, sau một trận pháo kích kéo dài, mọi thứ trở nên tĩnh lặng đến bất thường. Khói còn vương trong không khí, mùi đất mới và thuốc súng quyện lại, nồng nặng. Tôi ngồi dậy, đưa tay phủi lớp bụi trên vai. Gió lại thổi. Lần này, tiếng gió như rõ hơn, dài hơn. Nó luồn qua những đoạn chiến hào vừa bị xới tung, qua những chỗ đất còn ấm hơi bom, qua cả những khoảng trống không còn ai nằm đó nữa. Tôi quay sang, chỗ anh Tuấn vẫn thường nằm—giờ chỉ còn lại chiếc mũ cối méo mó. Cổ họng tôi nghẹn lại. Gió vẫn thổi. Nhưng giờ đây, tôi không còn thấy nó bình thường nữa. Trong tiếng gió ấy, dường như có cả những điều chưa kịp nói, những câu chuyện còn dang dở. Nó mang theo ký ức, mang theo cả những con người đã từng ở đây. Tôi khẽ nói, như với chính mình:
“Anh Tuấn… anh có nghe không?” Không có lời đáp. Chỉ có gió. Nhiều năm sau, tôi trở lại chiến hào cũ. Cỏ đã mọc phủ kín, đất đã liền lại những vết thương. Nếu không biết trước, chẳng ai nghĩ nơi đây từng là một trận địa. Tôi bước chậm, tìm lại từng đoạn hào năm xưa. Gió lại thổi qua. Vẫn âm thanh ấy—nhẹ, dài, và xa xăm. Tôi nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc, tôi như nghe thấy tiếng cười, tiếng gọi nhau giữa những ngày gian khó. Tất cả hòa vào tiếng gió, trở thành một phần của đất, của trời. Tôi mở mắt, nhìn quanh. Không còn chiến tranh. Nhưng tiếng gió qua chiến hào vẫn còn đó—như một lời nhắc nhở lặng lẽ rằng, có những ký ức không bao giờ mất đi. Chúng chỉ chuyển mình, hòa vào thiên nhiên, và sống mãi trong lòng những người còn nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn