Bài viết

Tiếng Gõ Cửa Không Còn Vội Vã Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Tiếng Gõ Cửa Không Còn Vội Vã Như Trước

Năm 1969, trong ngôi làng nhỏ, mỗi khi có người đến nhà ai đó, họ thường gõ cửa ba tiếng nhẹ rồi đứng chờ. Tiếng gõ không vội, không mạnh, nhưng đủ để người bên trong biết có người đang đến với mình.

Cánh cửa gỗ cũ của nhà ông Liêm vì thế lúc nào cũng in vài vết lõm nhỏ do thời gian.

Ông Liêm là người hay ra mở cửa nhất.

Dù ngày hay đêm.

Ông nói:
“Cửa mà không mở thì nhà cũng như không có người.”

Năm 1970, chiến tranh khiến những cuộc ghé thăm trở nên ít hơn. Có khi cả ngày không ai gõ cửa.

Căn nhà yên lặng hơn.

Nhưng ông Liêm vẫn ngồi gần cửa.

Năm 1971, có một đêm muộn, tiếng gõ cửa vang lên rất nhẹ.

Ông bật dậy ngay.

Nhưng ngoài cửa chỉ có gió.

Ông đứng rất lâu, rồi vẫn mở cửa ra.

Không có ai.

Năm 1972, có người hỏi:

“Sao ông không khóa cửa cho an toàn?”

Ông lắc đầu:

“Nếu khóa lại thì khi có người cần vào, họ sẽ không còn biết mình có thể gõ.”

Năm 1973, con trai ông đi xa.

Trước khi đi, anh gõ cửa ba tiếng.

Ông mở cửa rất nhanh.

Không nói nhiều.

Chỉ nhìn.

Năm 1974, có những ngày không còn ai gõ cửa nữa.

Ông Liêm vẫn ngồi đó, bên cạnh cánh cửa gỗ cũ.

Như chờ một âm thanh quen thuộc quay lại.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng bắt đầu có nhiều người ghé thăm nhau hơn. Tiếng gõ cửa trở lại, nhưng không còn gấp gáp như trước.

Một buổi chiều, con trai ông trở về.

Anh đứng trước cửa nhà.

Gõ ba tiếng.

Ông Liêm mở cửa.

Chậm rãi.

Anh hỏi:

“Giờ đâu còn cần gõ cửa nữa hả ba?”

Ông nhìn cánh cửa:

“Cần chứ.”

“Cần gì nữa?”

Ông nói:

“Để nhớ là đã từng có những năm… một tiếng gõ cửa thôi cũng đủ khiến người ta biết rằng vẫn còn có ai đó quay về, và mình vẫn còn một nơi để mở ra cho họ bước vào.”

Anh im lặng.

Gió chiều thổi qua hiên nhà.

Cánh cửa gỗ cũ khẽ kêu một tiếng rất nhỏ khi đóng lại.

Không còn vội.

Chỉ còn sự chờ đợi đã trở thành thói quen của những năm tháng con người từng sống trong xa cách, và quý từng lần gặp lại nhau đến mức chỉ một tiếng gõ cửa cũng trở thành điều không thể thay thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Gõ Cửa Không Còn Vội Vã Như Trước | Câu chuyện thời hoa lửa