TIẾNG GỠ ĐẤT BÁM DÉP
TIẾNG GỠ ĐẤT BÁM DÉP
Sau cơn mưa lớn, bùn đất đỏ bám đầy vào dép cao su khiến bước chân ai cũng nặng trĩu.
Mỗi lần nghỉ chân, anh Hòa thường ngồi dùng que nhỏ gỡ đất bám dưới đế dép cho đồng đội.
Một chiến sĩ trẻ nhìn anh rồi cười: “Mai chắc đất theo mình về tận quê.”
Anh Hòa bật cười rồi tiếp tục cạo lớp bùn đỏ dày cộm dưới dép.
Tiếng que chạm vào dép vang lách cách giữa khoảng rừng yên tĩnh sau mưa.
Ngoài xa, mây đen vẫn phủ kín các dãy núi Trường Sơn.
Đêm ấy, cả tiểu đội ngủ chập chờn trong tiếng nước mưa nhỏ từ tán lá xuống mái tăng.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua bãi đất thấp.
Anh Hòa quay lại cứu một chiến sĩ bị thương giữa màn khói lửa mịt mù.
Tiếng gỡ đất bám dép năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


