Bài viết

TIẾNG GÕ LÊN VÁCH HẦM

TIẾNG GÕ LÊN VÁCH HẦM

Lào Cai12/05/2026Đoàn xã Yên Bình (Đoàn xã Yên Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối năm, mưa bom dội xuống liên tục khiến đơn vị anh Hào phải sống nhiều ngày dưới những căn hầm sâu trong lòng đất.

Ban ngày không ai dám ra ngoài lâu.

Khói bom và mùi đất ẩm trộn lẫn vào nhau khiến cả khu hầm tối lạnh và ngột ngạt.

Anh Hào là chiến sĩ thông tin.

Mỗi tối, khi mọi người đã nằm nghỉ, anh thường dùng cán thìa gõ nhẹ lên vách hầm thành những nhịp đều đều.

Tiếng gõ ấy trở thành tín hiệu quen thuộc giữa những căn hầm tối om.

Có người nằm nghe rồi mỉm cười:

“Ông lại nhớ nhà phải không?”

Anh chỉ cười hiền:

“Nghe cho đỡ im lặng.”

Giữa chiến tranh, đôi khi người ta sợ nhất không phải tiếng bom mà là sự im lặng kéo dài trong bóng tối.

Một đêm, sau trận pháo kích lớn, nhiều đoạn hầm bị sập.

Tiếng kêu cứu vang lên yếu ớt từ căn hầm phía ngoài.

Không chút do dự, anh Hào cùng vài đồng đội đào đất cứu người.

Đất đá liên tục đổ xuống vai áo họ.

Người thương binh cuối cùng được kéo ra khi trời gần sáng.

Nhưng anh Hào đã kiệt sức dưới lớp đất đá lạnh ngắt.

Nhiều năm sau, những người lính từng sống trong khu hầm ấy vẫn nhớ tiếng gõ đều đặn vang lên mỗi đêm — âm thanh nhỏ bé từng giúp họ vượt qua những ngày tháng tối tăm nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn