TIẾNG GÕ MUỖNG
Trời chưa sáng hẳn, anh Phúc đã dùng chiếc muỗng gõ nhẹ vào ca nhôm để gọi cả tiểu đội thức dậy.
Âm thanh “ting… ting…” vang lên khe khẽ giữa màn sương lạnh của Trường Sơn.
Có chiến sĩ còn cuộn chăn chưa muốn dậy vì quá mệt sau chặng hành quân dài.
Anh Phúc bật cười rồi nói: “Dậy ăn chút còn đi tiếp.”
Một lúc sau, cả tiểu đội đã ngồi quanh nồi cháo loãng nóng hổi bên bếp lửa nhỏ.
Khói bếp bay mỏng giữa cánh rừng còn phủ đầy sương sớm.
Ngoài xa, tiếng máy bay địch bắt đầu vọng tới ngày một gần hơn.
Đơn vị lập tức thu dọn ba lô chuẩn bị di chuyển xuống hầm trú ẩn.
Anh Phúc quay lại kéo một thương binh bị ngã bên mép dốc đầy bùn đất.
Tiếng gõ muỗng vào ca nhôm năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



