TIẾNG GÕ NHẸ TRÊN THÂN CÂY - LƯƠNG TRUNG
“Tôi là du kích ở một vùng đồi thuộc Hà Tĩnh. Công việc của tôi là canh gác và báo hiệu cho cán bộ mỗi khi có tình huống nguy hiểm.
Trong thời kháng chiến chống Pháp, chúng tôi không thể dùng lời nói hay ánh sáng.
Vì vậy, tôi dùng một cách rất đơn giản: gõ vào thân cây.
Nếu gõ một nhịp chậm, nghĩa là an toàn.
Còn nếu gõ liên tiếp nhiều nhịp nhanh, nghĩa là có nguy hiểm.
Một buổi chiều, tôi đang đứng gác ở bìa rừng thì phát hiện lính Pháp đang tiến vào.
Chúng đi theo hàng, tiến rất chậm.
Đúng lúc đó, tôi biết có cán bộ đang ở gần đó, chuẩn bị đi qua khu vực này.
Không thể chạy đi báo, tôi liền dùng que gõ liên tiếp lên thân cây bên cạnh, tạo thành những tiếng “cộc cộc” nhanh và dồn dập.
Âm thanh không lớn, nhưng đủ để người quen nhận ra.
Một lúc sau, tôi thấy cán bộ dừng lại.
Anh lắng nghe.
Rồi lặng lẽ rẽ sang hướng khác.
Ngay sau đó, lính Pháp tiến đến vị trí tôi vừa đứng.
Chúng nhìn quanh, nhưng không phát hiện gì.
Tiếng gõ vào thân cây, với chúng, chỉ là âm thanh tự nhiên của rừng.
Khi chúng đi qua, tôi mới thở phào.
Chiều hôm đó, cán bộ quay lại và nói:
‘Tiếng gõ của cậu hôm nay… đã giữ được cả một con đường.’
Tôi nhìn thân cây bên cạnh.
Nó vẫn đứng đó, im lặng như mọi ngày.
Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần một vài tiếng gõ nhẹ, nó đã trở thành tín hiệu cứu người.
Đến bây giờ, mỗi khi đi qua rừng, nghe tiếng gõ vào thân cây, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà những âm thanh rất nhỏ… đã giữ trọn sự sống.”



