TIẾNG GÕ THÌA VÀO CA NHÔM
TIẾNG GÕ THÌA VÀO CA NHÔM
Đến giờ tập hợp ăn cơm, anh Hậu thường dùng thìa gõ vào chiếc ca nhôm thay cho còi báo hiệu.
Tiếng “coong coong” vang lên giữa rừng sâu nghe vừa vui vừa thân thuộc.
Một chiến sĩ trẻ cười lớn: “Nghe tiếng ca là bụng réo luôn rồi.”
Anh Hậu bật cười rồi bê nồi cơm độn sắn đặt giữa hầm đất nhỏ.
Ngoài trời, ánh chiều nhạt dần sau những dãy núi phủ đầy khói bom.
Tiếng gió thổi qua rừng cây nghe dài và sâu hun hút.
Cả tiểu đội ngồi quây quần quanh bữa cơm đơn sơ nhưng đầy tiếng cười.
Đến gần tối, pháo địch bất ngờ dội xuống phía bìa rừng.
Anh Hậu lao đi tải thương giữa màn khói bụi mịt mù.
Tiếng gõ thìa vào ca nhôm năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



