Tiếng Gõ Trên Thân Cây
Một tín hiệu gõ nhẹ lên thân cây giữa rừng sâu đã trở thành cách liên lạc sinh tử, và cũng là âm thanh cuối cùng của một người lính.
Ông Nguyễn Văn Tín kể rằng, trong rừng sâu, có những lúc không thể nói chuyện hay phát tín hiệu bằng thiết bị, vì dễ bị phát hiện. Khi đó, họ dùng những cách rất đơn giản – như gõ nhẹ vào thân cây. Một tiếng là “đã đến”, hai tiếng là “an toàn”, ba tiếng là “nguy hiểm”. Trong tổ trinh sát của ông có một người tên là Lê Văn Trực. Trực rất nhanh nhạy, luôn đi trước để dò đường. “Có gì thì gõ,” ông Tín dặn. Một lần, họ được giao nhiệm vụ tiếp cận một khu vực nghi có địch phục kích. Rừng rất dày, tầm nhìn hạn chế. Họ phải đi cách nhau một khoảng, giữ im lặng tuyệt đối. Trực đi trước. Ông Tín theo sau, lắng nghe từng âm thanh nhỏ. Một lúc sau, ông nghe thấy: cộc… cộc… cộc… Ba tiếng. Tín hiệu nguy hiểm. Ông lập tức ra hiệu cho những người phía sau dừng lại. Cả nhóm nằm xuống, không tiến thêm. Chỉ vài phút sau, họ phát hiện phía trước đúng là có phục kích. Nhờ tín hiệu đó, họ tránh được một trận đánh bất lợi. Nhưng điều khiến ông Tín lo lắng là… sau ba tiếng gõ ấy, không còn âm thanh nào nữa. Họ chờ một lúc, rồi quyết định rút lui. Sau khi an toàn, ông quay lại tìm Trực. Không thấy. Chỉ có một thân cây với vết gõ còn mới. Ông đặt tay lên đó, như thể vẫn còn cảm nhận được lực của những cú gõ. “Cậu ấy đã kịp báo cho chúng tôi,” ông nói. Đó là lần cuối cùng ông nghe thấy tín hiệu từ Trực. Nhiều năm sau, mỗi khi vào rừng, ông vẫn vô thức lắng nghe những âm thanh quanh mình. Và đôi khi, ông tưởng như vẫn nghe thấy tiếng gõ nhẹ trên thân cây. Giữa thời hoa lửa, có những tín hiệu rất nhỏ, rất đơn giản. Nhưng lại mang theo cả sự sống. Và đôi khi, chỉ cần ba tiếng gõ… cũng đủ để cứu cả một đơn vị – dù người gõ đã không còn.



