TIẾNG GỌI “ĂN CƠM THÔI”
TIẾNG GỌI “ĂN CƠM THÔI”
Chiều xuống, anh Phúc đứng giữa khu trú quân gọi lớn: “Ăn cơm thôi anh em ơi!”
Tiếng gọi vang giữa rừng sâu khiến ai đang làm việc cũng bật cười nhẹ nhõm.
Một chiến sĩ trẻ vừa lau súng vừa đáp lại: “Đói từ trưa rồi anh.”
Anh Phúc cười lớn rồi mở nắp nồi cơm còn nghi ngút khói.
Ngoài trời, ánh hoàng hôn phủ đỏ lên những thân cây cháy đen vì bom đạn.
Tiếng củi cháy lách tách vang lên giữa khoảng chiều yên tĩnh hiếm hoi.
Cả tiểu đội quây quanh nồi cơm độn sắn đơn sơ nhưng đầy tiếng cười.
Đến tối, tiếng máy bay địch bất ngờ gầm rú phía trên khu trú quân.
Anh Phúc quay lại cứu một đồng đội bị thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Tiếng gọi “ăn cơm thôi” năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


