Bài viết

TIẾNG GỌI BA GIỮA THỜI HOA LỬA

Bắc Ninh07/04/2026Nguyễn Việt Tiến (Liên Bão)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GỌI BA GIỮA THỜI HOA LỬA

(Nguyễn Việt Tiến-THPT Tiên Du)

Chiến tranh chia cắt biết bao gia đình, và câu chuyện của ông Sáu cùng bé Thu là một trong những câu chuyện khiến người ta day dứt nhất khi nghĩ về thời hoa lửa.

Ông Sáu rời nhà đi kháng chiến khi con gái ông, bé Thu, còn quá nhỏ. Ngày ấy, con bé còn chưa kịp gọi ông một tiếng “ba” cho tròn nghĩa. Suốt tám năm dài đằng đẵng, ông chỉ sống bằng nỗi nhớ nhà và hình dung mơ hồ về đứa con gái mà ông chưa kịp ôm vào lòng.

Đến khi được nghỉ phép về thăm nhà, trong lòng ông Sáu chỉ có một mong ước duy nhất: được nghe con gọi một tiếng “ba”.

Nhưng trớ trêu thay, khi ông đứng trước mặt con, bé Thu lại không nhận ra ông.

Vết sẹo dài trên mặt ông — dấu tích của chiến tranh — đã khiến khuôn mặt ông khác đi so với tấm ảnh nhỏ mà mẹ Thu vẫn giữ. Trong suy nghĩ non nớt của con bé, người đàn ông trước mặt không phải là ba của nó.

Suốt ba ngày ở nhà, ông Sáu tìm mọi cách để gần gũi con. Ông gọi, ông dỗ dành, ông ân cần chăm sóc. Nhưng bé Thu lại lạnh lùng, xa cách, thậm chí có lúc còn bướng bỉnh đến mức khiến ông đau lòng.

Có lần, khi ông gắp cho nó một miếng trứng cá, nó hất tung đi. Trong khoảnh khắc không kìm được, ông đã đánh con. Ngay sau đó, ông hối hận đến nhói lòng. Nhưng khoảng cách giữa hai cha con dường như càng xa hơn.

Đến ngày ông phải rời đi, mọi thứ vẫn chưa thay đổi.

Buổi sáng hôm ấy, ông Sáu chuẩn bị lên đường. Ông nhìn con, ánh mắt vừa buồn vừa bất lực. Ông không dám hy vọng nữa, chỉ lặng lẽ chào mọi người.

Nhưng đúng lúc ông bước đi, một tiếng gọi vang lên:

— Ba…!

Tiếng gọi ấy như xé toạc không gian. Ông Sáu đứng sững lại, không dám tin vào tai mình.

Bé Thu chạy đến, ôm chầm lấy ông, gọi liên hồi, nước mắt giàn giụa. Con bé đã nhận ra ba — nhưng lại là lúc phải chia tay.

Khoảnh khắc ấy ngắn ngủi mà đau đớn. Ông Sáu ôm con thật chặt, như muốn giữ lại tất cả những năm tháng đã mất. Ông hứa sẽ làm cho con một chiếc lược bằng ngà voi — một món quà nhỏ bé nhưng chứa đựng tất cả tình yêu của người cha.

Rồi ông ra đi.

Trở lại chiến khu, ông Sáu luôn mang theo lời hứa ấy trong tim. Một ngày, ông kiếm được một khúc ngà voi. Từ đó, mỗi lúc rảnh, ông lại tỉ mỉ cưa, gọt, mài từng chút một.

Đôi tay từng cầm súng nay cẩn thận như một người thợ thủ công. Trên sống lược, ông khắc dòng chữ:

“Yêu nhớ tặng Thu, con của ba.”

Chiếc lược không chỉ là món quà. Nó là nỗi nhớ, là sự ân hận, là tình yêu mà ông chưa kịp trao trọn cho con.

Những người đồng đội nhìn ông làm lược đều hiểu: đó là cách ông sống tiếp những ngày xa con.

Nhưng chiến tranh thì không chờ đợi ai.

Trong một trận càn ác liệt, ông Sáu bị thương nặng. Biết mình không qua khỏi, ông gọi người đồng đội thân thiết lại, trao chiếc lược ngà và gửi gắm:

— Nhờ anh… mang về… cho con tôi…

Ông không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu.

Chiếc lược ngà được giữ gìn cẩn thận như một báu vật. Nó mang theo lời hứa của một người cha — lời hứa mà ông không thể tự mình thực hiện.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chiếc lược ấy mới đến được tay bé Thu.

Lúc này, Thu đã lớn.

Cô cầm chiếc lược, chạm vào từng đường khắc, từng chiếc răng lược nhỏ bé mà tinh xảo. Những dòng chữ trên đó như vẫn còn ấm hơi tay của ba.

Thu không khóc ồn ào. Nhưng trong lòng cô, một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.

Chiếc lược ấy không chỉ là kỷ vật. Nó là cả một tuổi thơ thiếu vắng, là một tiếng “ba” đến muộn, là tình yêu chưa kịp nói hết.

Giữa thời hoa lửa, có những người lính ngã xuống không chỉ mang theo sinh mệnh của mình, mà còn mang theo những ước mơ rất đỗi bình dị — như được nhìn con lớn lên, được nghe một tiếng gọi thân thương, hay đơn giản là tự tay trao một món quà nhỏ.

Câu chuyện của ông Sáu và bé Thu không có một kết thúc trọn vẹn.

Nhưng chính sự dang dở ấy lại khiến nó trở nên bất tử.

Bởi vì trong chiến tranh, có những mất mát không thể đo đếm. Và cũng có những tình cảm — như tình cha con — dù bị chia cắt bởi bom đạn, vẫn âm thầm tồn tại, bền bỉ và sâu sắc hơn bất cứ điều gì.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn