Tiếng gọi “ba” muộn màng
Anh trở về khi con đã gần 10 tuổi.
Đứa bé nhìn anh như một người xa lạ.
Những ngày đầu, nó gọi anh bằng “chú”.
Anh không buồn, chỉ lặng lẽ ở bên.
Dạy nó học, đưa nó đi chơi, sửa từng món đồ nhỏ trong nhà.
Một buổi tối, khi anh đang ngủ gật, đứa bé lay nhẹ: “Ba ơi…”
Anh giật mình.
Nhìn quanh, như không tin vào tai mình.
Đứa bé lặp lại: “Ba…”
Anh quay đi, lau vội nước mắt.
Chiến tranh lấy của anh nhiều thứ.
Nhưng khoảnh khắc đó… trả lại cho anh cả một cuộc đời.



