Bài viết

Tiếng gọi "Ba ơi" sau bảy năm xa cách

Câu chuyện kể về anh Nguyễn Văn Thành, một người lính tham gia kháng chiến chống Mỹ. Sau bảy năm xa nhà, ngày đất nước thống nhất, anh trở về quê hương với niềm mong mỏi được gặp lại gia đình. Thế nhưng cô con gái nhỏ mà anh luôn nhớ thương lại không nhận ra cha mình. Cuộc đoàn tụ ấy đã để lại những cảm xúc sâu sắc về tình phụ tử và những mất mát mà chiến tranh gây ra.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Trần Kim Hương (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1975.

Những cánh đồng lúa ở quê hương Quảng Nam trải dài dưới ánh nắng vàng óng.

Tiếng chim ríu rít vang lên trên những hàng tre đầu làng.

Chiến tranh đã kết thúc.

Đất nước đã hòa bình.

Sau nhiều năm xa quê, anh Nguyễn Văn Thành cuối cùng cũng được trở về nhà.

Trên vai anh là chiếc ba lô đã bạc màu theo năm tháng.

Trong lòng anh là niềm vui xen lẫn hồi hộp.

Bảy năm trước, khi lên đường vào chiến trường, con gái anh mới chỉ hơn một tuổi.

Ngày chia tay, cô bé còn chưa biết gọi tiếng "ba".

Suốt những năm tháng chiến tranh, mỗi lần nhận được thư nhà, điều khiến Thành xúc động nhất chính là những dòng kể về con gái.

Anh biết con đã biết đi.

Biết nói.

Biết đến trường.

Nhưng tất cả chỉ qua những trang giấy.

Anh chưa từng được tận mắt chứng kiến.

Con đường về làng hôm ấy ngắn hơn anh tưởng.

Nhưng mỗi bước chân lại khiến trái tim anh đập nhanh hơn.

Khi ngôi nhà nhỏ hiện ra trước mắt, Thành đứng lặng đi vài giây.

Mái tranh năm nào giờ đã được sửa lại.

Cây ổi trước sân cũng lớn hơn rất nhiều.

Anh khẽ gọi:

– Mình ơi!

Từ trong nhà, một người phụ nữ chạy ra.

Đó là chị Hạnh, vợ anh.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì trong giây lát.

Rồi chị Hạnh òa khóc.

– Anh Thành!

Người lính năm nào cũng không kìm được nước mắt.

Sau bảy năm chờ đợi, cuối cùng họ đã gặp lại nhau.

Giữa lúc ấy, từ trong nhà có một cô bé khoảng tám tuổi bước ra.

Đôi mắt tròn xoe.

Mái tóc buộc hai bên.

Cô bé đứng nép sau lưng mẹ.

Thành nhìn con không chớp mắt.

Đó chính là Thu – đứa con gái anh luôn nhớ thương.

Anh bước tới.

Giọng run run:

– Thu... con gái của ba đây sao?

Nhưng cô bé không đáp.

Nó chỉ bám chặt lấy áo mẹ.

Đôi mắt đầy vẻ dè dặt.

Thành khựng lại.

Anh chợt hiểu.

Đối với con bé, người đàn ông đứng trước mặt chỉ là một người xa lạ.

Suốt tám năm qua, hình ảnh về cha chỉ tồn tại trong những câu chuyện của mẹ.

Đêm hôm ấy, Thành ngồi lặng lẽ ngoài hiên.

Trong lòng anh nặng trĩu.

Anh đã từng đối mặt với bom đạn.

Đã từng vượt qua những trận chiến ác liệt.

Nhưng cảm giác con gái không nhận ra mình lại khiến anh đau hơn tất cả.

Sáng hôm sau, Thu ra sân chơi một mình.

Thành mang đến cho con một con diều giấy.

Đó là món quà anh đã tự tay làm trên đường trở về.

– Con có thích thả diều không?

Cô bé nhìn món quà rồi khẽ gật đầu.

Lần đầu tiên kể từ khi anh về nhà, Thu chịu nói chuyện.

Chiều hôm đó, hai cha con cùng ra cánh đồng.

Ngọn gió mùa hạ thổi mạnh.

Con diều từ từ bay lên bầu trời.

Thu thích thú chạy theo.

Tiếng cười của cô bé vang lên giữa đồng quê yên bình.

Từ hôm ấy, khoảng cách giữa hai cha con dần được thu hẹp.

Thành kể cho con nghe những câu chuyện về chiến trường.

Thu kể cho cha nghe chuyện học hành, bạn bè và những lần giúp mẹ làm việc nhà.

Mỗi ngày trôi qua, cô bé lại gần gũi với cha hơn.

Một buổi tối, khi cả nhà đang ngồi ăn cơm, điện trong làng bất ngờ mất.

Căn nhà chìm trong bóng tối.

Thu vô thức giật mình.

Theo phản xạ, cô bé chạy đến ôm chặt lấy Thành.

– Con sợ...

Người lính nhẹ nhàng ôm con vào lòng.

– Không sao đâu. Có ba ở đây rồi.

Cô bé ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt trong veo ánh lên sự tin tưởng.

Rồi bất ngờ, Thu cất tiếng:

– Ba ơi...

Chỉ hai tiếng đơn giản ấy thôi.

Nhưng khiến Thành lặng người.

Chiếc đũa trên tay anh khẽ rơi xuống mâm cơm.

Nước mắt người lính từng trải qua biết bao trận chiến bỗng trào ra.

Anh ôm chặt con gái.

Không nói nên lời.

Bởi đó là tiếng gọi mà anh đã chờ đợi suốt bảy năm dài.

Ngoài sân, tiếng côn trùng rả rích vang lên.

Trong căn nhà nhỏ, ánh đèn dầu leo lét soi rõ nụ cười và những giọt nước mắt hạnh phúc của cả gia đình.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại ngày ấy, ông Thành vẫn xúc động.

Ông thường nói rằng chiến tranh đã lấy đi rất nhiều thứ, nhưng hòa bình đã mang gia đình trở lại bên nhau.

Và tiếng gọi "Ba ơi" của cô con gái năm nào chính là phần thưởng quý giá nhất mà cuộc đời dành cho ông.

Câu chuyện về anh Nguyễn Văn Thành và cô bé Thu giúp chúng ta cảm nhận sâu sắc những mất mát mà chiến tranh để lại cho mỗi gia đình Việt Nam. Đồng thời, câu chuyện cũng ca ngợi giá trị thiêng liêng của hòa bình, tình phụ tử và những cuộc đoàn tụ sau những năm tháng hoa lửa đầy gian khó. Đó là những ký ức mãi mãi sống trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn