Tiếng gọi bên dòng sông
Tiếng gọi bên dòng sông
Con sông quê mùa lũ nước chảy xiết. Bên này là làng, bên kia là tuyến đường tiếp tế quan trọng.
Chị Hòa – một nữ thanh niên xung phong – ngày nào cũng chèo đò đưa bộ đội và hàng hóa qua sông.
Một buổi chiều, trời đột ngột nổi giông. Mưa lớn, gió mạnh, nước sông cuộn lên từng đợt dữ dội.
Đơn vị cần gấp thuốc men chuyển sang bên kia. Mọi người đều lo lắng vì đi lúc này rất nguy hiểm.
Chị Hòa bước ra, dứt khoát:
“Để tôi chèo. Không thể chậm trễ được.”
Chiếc đò nhỏ lao vào dòng nước xiết. Sóng đánh liên hồi, nước tràn vào ướt cả khoang.
Giữa dòng, một cơn sóng lớn bất ngờ ập tới. Con đò chao đảo dữ dội. Mọi người hoảng hốt.
Chị Hòa cắn chặt răng, giữ chặt mái chèo, hét lớn:
“Bình tĩnh! Chúng ta sẽ qua được!”
Mồ hôi hòa lẫn nước mưa, tay chị rớm máu vì bám chặt mái chèo. Nhưng ánh mắt vẫn kiên cường.
Cuối cùng, con đò cũng cập bến an toàn.
Những thùng thuốc được chuyển đi ngay trong đêm, cứu sống nhiều thương binh.
Khi quay về, chị Hòa ngồi lặng bên bờ sông, nhìn dòng nước vẫn cuộn chảy.
Một người lính nói:
“Nếu không có chị, chắc chúng tôi không kịp…”
Chị chỉ cười nhẹ:
“Miễn là mọi người còn sống, gian khổ một chút cũng đáng.”



