Bài viết

“Tiếng gọi bên dòng sông Lam”

Một câu chuyện được nhiều cựu thanh niên xung phong ở Nghệ An nhắc lại về tình đồng đội trong những năm bảo vệ tuyến vận tải ven sông Lam thời chiến tranh.

Đắk Lắk10/05/2026Lê Minh Tâm (Nguyễn Viết Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Thuận từng tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại khu vực ven sông Lam vào những năm đầu thập niên 1970. Công việc của đơn vị bà là sửa đường, dẫn xe qua các đoạn cầu phao và hỗ trợ vận chuyển hàng hóa vào ban đêm. Những trận bom thường đến bất ngờ, nhất là lúc đoàn xe vừa chuẩn bị vượt sông. Bà Thuận kể rằng trong đội có một cô gái tên Phạm Thị Hòa, quê Hà Tĩnh, rất trẻ nhưng luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó. Một đêm mưa lớn, khi đoàn xe đang chuẩn bị qua cầu phao thì máy bay xuất hiện. Cả khu vực chìm trong tiếng còi báo động và tiếng bom rung chuyển mặt sông. Sau đợt bom đầu tiên, mọi người phát hiện một đoạn cầu bị lệch khỏi vị trí. Nếu không sửa kịp, đoàn xe phía sau sẽ mắc lại giữa khu vực nguy hiểm. Trong lúc nhiều người còn chưa kịp định thần, Hòa đã lao xuống dòng nước xiết cùng vài đồng đội để giữ lại dây neo cầu phao. Giữa tiếng mưa và tiếng động cơ máy bay, bà Thuận nghe rất rõ tiếng Hòa gọi lớn: “Giữ chắc nhé! Xe phải qua được!” Nhờ sự cố gắng của cả đội, cây cầu được nối lại kịp lúc và đoàn xe tiếp tục hành trình an toàn. Sau chiến tranh, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, bà Thuận nói điều bà nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là tiếng gọi vang lên giữa đêm mưa bên dòng sông Lam — tiếng gọi của những con người đã sống hết mình vì đồng đội và con đường ra tiền tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn