Cựu Thanh niên xung phong

TIẾNG GỌI CỘI NGUỒN

Câu chuyện đi sâu vào thế giới nội tâm, động lực cách mạng và tấm lòng đau xót của ông Nguyễn Thành trước cảnh tượng nhân dân bị địch đàn áp, tù đày. Chính nỗi đau của đồng bào đã trở thành ngọn lửa xua tan bệnh tật, sốt rét rừng, bị rắn độc cắn và những đe dọa sinh tử, giúp ông kiên trì đi qua giai đoạn 1970–1975. Với triết lý "Chim Việt đậu cành Nam", ông luôn hướng về quê hương Vĩnh Hải và cội nguồn dân tộc. Sau khi chiến tranh kết thúc và nhận Huy chương Kháng chiến hạng Nhất (22/3/1985), ông dành trọn phần đời còn lại để trao truyền bài học tri ân, nhắc nhở thế hệ trẻ bảo vệ thành quả hòa bình.

Khánh Hòa18/09/2026Đoàn TN Công an tỉnh Khánh Hòa (Đoàn TN Công an tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG GỌI CỘI NGUỒN

Trong những năm tháng khói lửa rực trời của thời kỳ kháng chiến giai đoạn 1970–1975, điều vô cùng sâu sắc và đáng nhớ nhất trong cuộc đời hoạt động của ông Nguyễn Thành là việc ông không đơn thuần chiến đấu chỉ vì thực hiện một nhiệm vụ quân sự khô khan hay một mệnh lệnh cơ học. Trên tất cả, ông đã chiến đấu bằng cả trái tim nồng nã vì những con người bằng xương bằng thịt mà ông trực tiếp nhìn thấy, tiếp xúc và gắn bó hàng ngày. Cảnh tượng nhân dân lao động nghèo khổ bị kẻ địch thẳng tay đàn áp dã man, bị bắt bớ và giam cầm trong chốn tù đày tăm tối đã khiến cho trái tim người thanh niên trẻ tuổi không thể nào cầm được những giọt nước mắt xót xa, đau đớn. Nỗi đau đắng ngắt ấy của đồng bào ruột thịt đã nhanh chóng biến chuyển thành một lời nhắc nhở thiêng liêng, nhói buốt về cội nguồn dân tộc và là nguồn động lực nội tâm to lớn giúp ông tiếp tục kiên định đi trên con đường cách mạng đầy chông gai mà mình đã lựa chọn. Dù cuộc đời ông có phải trải qua biết bao khu rừng già âm u, đi qua những điểm nóng chiến sự rình rập cái chết hay bước trên những chặng đường hành quân đầy hiểm nguy, nguy hiểm, người con ưu tú của đất Vĩnh Hải ấy vẫn luôn giữ trọn một lòng hướng về cội nguồn. Tựa như câu ngạn ngữ cổ xưa đầy xót xa nhưng thủy chung "Chim Việt đậu cành Nam" – câu nói ấy đã liên tục đồng hành, theo chân ông qua suốt thời gian chiến tranh như một lời nhắc nhở sâu sắc về quê hương, đất mẹ. Bất chấp những trận sốt rét rừng tàn phá cơ thể kiệt quệ, bất chấp cả những lần bị rắn độc cắn nguy cấp hay cái rét mướt khi chỉ mang trên mình chiếc áo may bằng bao cát vải đơn sơ và chiếc nón vải tay mèo mỏng dảnh, ông vẫn kiên cường bám trụ tại khu vực chợ Ba Tháp (nay thuộc phường Đô Vinh, tỉnh Khánh Hòa) để tiếp tế nhu yếu phẩm, làm liên lạc viên và du kích địa phương. Những đêm tối mịt mùng với các tiếng hú ám hiệu bí mật – ba tiếng báo có địch, hai tiếng báo an toàn – chính là những nốt nhạc trầm hùng khắc họa nên bản lĩnh của một người chiến sĩ giữ đất kiên trung. Sự cống hiến không ngừng nghỉ của ông cho sự nghiệp giải phóng dân tộc đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng Huy chương Kháng chiến hạng Nhất, được trao tặng theo Quyết định chính thức của Hội đồng Bộ trưởng vào ngày 22/3/1985. Tuy nhiên, khi chiến tranh lùi xa và đất nước trở lại thanh bình, ông Nguyễn Thành không bao giờ kể lại quá khứ gian khổ của mình chỉ đơn thuần để nhắc lại những vất vả, gian lao hay đòi hỏi sự tôn vinh cho cá nhân. Thay vào đó, với tâm nguyện của một người đi trước, ông tha thiết mong muốn thế hệ trẻ hôm nay và mai sau có thể thấu hiểu một cách sâu sắc rằng: giá trị của hòa bình độc lập ngày hôm nay đã phải đánh đổi bằng rất nhiều máu, xương, mồ hôi và nước mắt của biết bao thế hệ đi trước. Chính vì lẽ đó, ông luôn gửi gắm gắm mong mỏi các thế hệ con cháu phải luôn biết ghi nhớ, tri ân sâu sắc những đóng góp ấy, không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện và lao động sáng tạo để cùng chung tay góp sức xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, phồn vinh, hùng cường, đồng thời quyết tâm giữ vững sự bình yên cho Tổ quốc. Nhìn lại toàn bộ hành trình từ một cậu bé mười bốn tuổi sinh năm 1956 tại Vĩnh Hải cho đến khi trở thành người chiến sĩ du kích dày dạn, cuộc đời ông Nguyễn Thành chính là một chứng nhân lịch sử sống động. Và sau tất cả những giông bão của thời đại, cánh chim Việt ấy vẫn tìm về đậu trên cành Nam quen thuộc – nơi có quê hương Khánh Hòa thân yêu, nơi mà những ký ức không thể phai mờ về những con đường hành quân, những cánh rừng bạt ngàn, những chuyến đi bí mật trong đêm, những tiếng hú ám hiệu rợn người, những lần đối mặt sinh tử và cả những giọt nước mắt chân thành dành cho đất mẹ vẫn còn vẹn nguyên giá trị.

THÔNG ĐIỆP GỬI THẾ HỆ TRẺ, ĐOÀN VIÊN, THANH NIÊN THỜI ĐẠI MỚI: Hòa bình và độc lập mà chúng ta đang hưởng thụ hôm nay không phải là điều tự nhiên có được, mà là kết tinh từ máu xương, giọt nước mắt và sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh đi trước. Thế hệ trẻ và lực lượng đoàn viên, thanh niên trong thời đại mới phải luôn khắc ghi đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", lấy sự tri ân làm động lực để vươn lên trong học tập, lao động và sáng tạo; từ đó nêu cao tinh thần trách nhiệm, chung tay gánh vác sứ mệnh xây dựng một Việt Nam phồn vinh, hùng cường và kiên quyết giữ gìn sự bình yên, vẹn toàn của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn