Bài viết

Tiếng gọi con vắt qua hai thế kỷ

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ngách (sinh năm 1915, quê gốc Thái Bình) sống cùng gia đình tại thôn Hữu Chung, xã Hồng Quang, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương. Mẹ cùng chồng là cụ Đặng Văn Tiền đã dâng hiến hai người con trai cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

13/08/2026Trường Cao đẳng Cơ giới Xây dựng (Trường Cao đẳng Cơ giới Xây dựng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cứ mỗi khi nghe thấy tiếng mở cổng, mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ngách lại tưởng hai con trai mình từ chiến trường trở về và gọi mọi người nấu cơm cho con ăn.

Trong ngôi nhà nhỏ 1 gian tại thôn Hữu Chung, xã Hồng Quang, huyện Thanh Miện, Hải Dương, mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ngách (109 tuổi) liên tục chỉ vào di ảnh của hai con trai là liệt sĩ Đặng Ngọc Thóc (SN 1936), liệt sĩ Đặng Văn Bằng (SN 1947) và tự hào bảo rằng con mình đi cứu nước đến nay chưa về.

Mẹ Ngách cùng chồng là cụ Đặng Văn Tiền (113 tuổi) vẫn chưa thể tin rằng hai con trai mình đã hi sinh khi nhập ngũ để bảo vệ đất nước dù chuyện đau lòng này đã qua hơn 50 năm.

Mẹ Ngách (quê Thái Bình) kết hôn cùng cụ Đặng Văn Tiền (quê Hải Dương) và sinh được 5 người con (3 trai, 2 gái). Trong đó 2 người con trai đầu tham gia quân ngũ để vào miền Nam chống Mỹ cứu nước.

Nhớ lại những năm tháng người thân trong gia đình còn đầy đủ, ông Chàng cho biết hai anh trai mình đều là người hoạt bát, chịu khó. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông Thóc và ông Bằng lần lượt nhập ngũ vào các năm 1958 và 1960.

"Thời điểm đó, hai anh tôi quyết tâm tham gia nhập ngũ bảo vệ Tổ quốc. Bố mẹ không ngăn cản mà còn động viên và tự hào vì có những người con yêu nước, đánh đổi thanh xuân để giành lại tự do cho dân tộc. Mỗi lần về phép, hai anh không được nghỉ ngày nào, liền lao vào phụ giúp gia đình gặt lúa", ông Chàng nhớ lại.

Cũng trong những lần về phép đó, ông Thóc và ông Bằng đều tặng bố mẹ khi chiếc áo lúc thì cái khăn để làm quà. Đâu ai biết đó lại là những lần gặp cuối cùng của mẹ Ngách với các con, gia đình thân thương ấy không còn cơ hội để tương phùng.

Dù thời gian trôi qua hơn nửa thế kỷ và tuổi tác đã làm trí nhớ mờ dạo, hình bóng hai người con trai chưa từng phai nhạt trong tâm trí mẹ Ngách. Trong căn nhà nhỏ ở quê nhà, mỗi khi đến mâm cơm, mẹ vẫn hướng ánh mắt ra cổng và cất tiếng gọi quen thuộc: “Thóc ơi, Bằng ơi, về ăn cơm”. Những ngày tháng gian khổ tiễn con ra trận khi gia đình còn thiếu ăn là niềm day dứt đau đớn nhất theo mẹ suốt cả cuộc đời.

Sự hy sinh lặng thầm của Mẹ Nguyễn Thị Ngách là biểu tượng cao đẹp cho tình mẫu tử và tinh thần cống hiến vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng gọi con vắt qua hai thế kỷ | Câu chuyện thời hoa lửa