Tiếng gọi đầu đời từ mảnh đất Trù Ninh
Dưới ánh đèn dầu chập chờn của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khó nhưng sục sôi khí thế cách mạng, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa quê hương – lại có dịp quây quần bên hiên nhà ngập tràn hương lúa mới của bác Nguyễn Huy Nghiêu, sinh năm 1950 tại thôn Trù Ninh, để lắng nghe bác hoài niệm về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng của mình. Nhìn ánh mắt vẫn ánh lên niềm kiêu hãnh và sự xúc động bồi hồi của người cựu chiến binh già, chúng tôi như được ngược dòng thời gian trở về quá khứ qua chính lời kể trầm ấm của bác: “Hồi ấy, khi tiếng loa phát thanh của hợp tác xã vang lên gọi thanh niên lên đường ra trận, cái tuổi đôi mươi của bác ở cái làng Trù Ninh nghèo khó này chẳng ngần ngại điều gì. Nhớ nhất là chiều hôm trước khi lên đường, mấy đứa thanh niên trong xóm tụ tập dưới gốc đa đầu làng, chia nhau từng điếu thuốc lá, hứa với nhau phải sống và chiến đấu sao cho xứng đáng với truyền thống quê hương Hoằng Hóa anh hùng. Đứng trước lá kỳ đỏ thắm và bàn thờ Tổ quốc, máu trong người bác lúc đó cứ sôi sục lên, chỉ mong sao mau chóng ra chiến trường để góp một phần sức trẻ nhỏ bé của mình vào sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Giờ đây, dẫu thời gian đã làm phai mờ đi nhiều thứ, nhưng cái cảm giác hừng hực khí thế của buổi chiều hôm ấy, tiếng chân rầm rập của hàng ngàn người tri ân đưa tiễn, vẫn mãi là ký ức đẹp đẽ nhất, thiêng liêng nhất mà suốt cuộc đời này bác không bao giờ quên được.” Nghe những lời tâm tình gan ruột ấy của bác Nghiêu, chúng tôi – thế hệ thanh niên đang sống trong hòa bình hôm nay – càng cảm thấy vô cùng thấm thía, biết ơn sâu sắc và tự nhủ phải luôn phấn đấu rèn luyện, sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh, cống hiến lớn lao của thế hệ cha anh đi trước.



