Tiếng gọi dưới lòng sông
Tiếng gọi dưới lòng sông
Buổi chiều, cả đoàn di chuyển ra bến thả hoa bên bờ sông Thạch Hãn. Dòng sông từng một thời đỏ ngầu máu và bọt súng, giờ đây phẳng lặng như một tấm gương soi bóng mây trời. Nước sông trong xanh đến lạ kỳ, hiền hòa trôi chảy ra biển lớn.
Cô giáo Lam cùng cậu thanh niên trẻ (cháu nội ông Lâm) cẩn thận thả những lẵng hoa đăng kết bằng giấy hoa xuống mặt nước. Trên mỗi chiếc hoa đăng, Lam nắn nót viết tên của những người lính tiểu đội 48 năm xưa đã nằm lại đáy sông.
Ông Thành đứng trên mạn thuyền, gió sông thổi lồng lộng làm mái tóc bạc phơ của ông tung bay. Ông mở ba lô, lấy ra chiếc nhẫn đồng làm từ vỏ đạn mà Lâm đã trao cho ông trước lúc hy sinh (chiếc nhẫn mà ông đã giữ gìn như mạng sống suốt mấy chục năm qua). Ông đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay người con trai của Lâm:
"Nửa thế kỷ qua, bác giữ kỷ vật này thay bố cháu. Giờ đây, đất nước đã thanh bình, dòng sông đã yên ả, bác muốn trao lại nó cho gia đình, để hương hồn bố cháu được thanh thản."
Người con trai đón lấy chiếc nhẫn, khóc nấc lên thành tiếng. Anh nâng niu kỷ vật của người cha chưa một lần rõ mặt, rồi cùng con trai mình kính cẩn nghiêng mình trước dòng sông.
Bà Mai đứng bên cạnh ông Thành, tay quàng chiếc khăn mùi soa đã phai màu theo năm tháng. Bà nhìn những lẵng hoa đăng từ từ trôi xuôi theo dòng nước, khẽ đọc lại hai câu thơ nổi tiếng mà những người cựu binh Quảng Trị vẫn thường nhắc nhớ:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."
Tiếng đọc thơ của bà hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền, như một lời ru muộn màng gửi tới những linh hồn bất tử của tuổi mười chín, đôi mươi đang gửi thân xác dưới đáy sông sâu.


