Khác

Tiếng Gọi Giữa Cánh Đồng

Tiếng Gọi Giữa Cánh Đồng

Hưng Yên16/11/2025Tiếng Gọi Giữa Cánh Đồng (CĐ Y tế Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng Gọi Giữa Cánh Đồng

TIẾNG GỌI GIỮA CÁNH ĐỒNG

Cánh đồng làng tôi ngày trước rộng mênh mông, mùa gặt đến là cả trời vàng óng ánh. Nhưng trong những năm chiến tranh ác liệt, cánh đồng ấy lại mang một dáng vẻ khác – im ắng, thăm thẳm và ẩn chứa đầy hiểm nguy.
Và giữa cánh đồng ấy, tôi mãi không quên tiếng gọi của anh Sáu Hòa, người du kích trẻ tuổi hiền như lúa vàng, gan lỳ như gió Lào mùa hạ.

Anh Sáu quen đồng ruộng từ nhỏ, thuộc từng lối mòn, từng ụ đất, từng đám cỏ tranh. Mỗi lần bộ đội hành quân qua làng, anh đều dẫn đường, miệng nói nhỏ:
“Đi sát vô, ruộng này địch hay rải biệt kích lắm…”

Một buổi chiều cuối mùa, chúng tôi băng qua cánh đồng để kịp về điểm tập kết. Trời lặng gió, lúa xào xạc như lời thì thầm. Bỗng anh Sáu phía trước quay lại, đưa tay ra hiệu dừng lại. Gương mặt anh căng như dây đàn.
“Có mìn! Đừng bước nữa!”
Giọng anh dội lên giữa khoảng đồng hoang, làm ai nấy rùng mình.

Anh cúi xuống xem xét. Mồ hôi chảy dài trên trán, hòa vào lớp bụi đỏ. Khi anh vừa dịch chân sang một bên, một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đất tung lên thành cột. Chúng tôi lao tới, chỉ thấy anh nằm bất động giữa đám lúa rạp xuống. Miệng anh còn cố mấp máy:
“Đi… vòng phải… tránh bãi mìn…”

Nhờ lời anh, cả đơn vị thoát khỏi vòng vây bom bẫy địch. Nhưng anh Sáu đã nằm lại giữa cánh đồng quê, nơi anh từng rong chơi khi còn bé.

Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, cánh đồng vàng lại rì rào gió mới. Tôi đứng lặng, nghe như đâu đó vọng lên tiếng gọi giữa cánh đồng – tiếng gọi đầy dũng cảm, tiếng gọi của một người đã dùng cả mạng sống để giữ an toàn cho đồng đội.

Tiếng gọi giữa cánh đồng, tưởng như nhỏ bé, nhưng lại ngân mãi trong lòng những người còn sống – như lời nhắc về sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn