Khác

TIẾNG GỌI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhắc lại, ông Nguyễn Văn Bảy vẫn trầm ngâm. Ông không lý giải được vì sao mình lại nghe thấy tiếng gọi ấy, nhưng ông tin rằng đó là một sự kết nối đặc biệt – điều chỉ có thể cảm nhận trong một thời “hoa lửa”.

Vĩnh Long27/03/2026Nguyễn Hoàng Phúc (TÂN HÀO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông Nguyễn Văn Bảy cùng đồng đội trải qua nhiều trận đánh gian khổ. Giữa bom đạn, điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là những trận chiến, mà là những khoảnh khắc rất con người – những tiếng gọi tên nhau giữa ranh giới sống còn.

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của ông rơi vào tình huống hỗn loạn. Khói bụi mịt mù, tiếng súng vang dội, mỗi người phải nhanh chóng di chuyển để tránh nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, ông bất chợt nghe rõ tiếng gọi tên mình từ phía sau – một giọng nói quen thuộc của người đồng đội thân thiết.

Ông quay lại theo phản xạ, nhưng trước mắt chỉ là khoảng không và làn khói dày đặc. Không thấy ai, ông buộc phải tiếp tục di chuyển theo đơn vị trong tình thế gấp gáp.

Sau khi mọi việc lắng xuống, ông tìm lại đồng đội và mới biết rằng người bạn đã gọi tên ông lúc đó đã không thể trở về. Thời điểm ông nghe thấy tiếng gọi… cũng chính là lúc người ấy gặp nạn.

Từ đó, ký ức về tiếng gọi ấy luôn theo ông. Đó không chỉ là một âm thanh, mà là dấu ấn của tình đồng đội – sự gắn bó sâu sắc đến mức ngay trong giây phút cuối cùng, người ta vẫn nghĩ đến nhau.

Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhắc lại, ông Nguyễn Văn Bảy vẫn trầm ngâm. Ông không lý giải được vì sao mình lại nghe thấy tiếng gọi ấy, nhưng ông tin rằng đó là một sự kết nối đặc biệt – điều chỉ có thể cảm nhận trong một thời “hoa lửa”.

Câu chuyện của ông không ồn ào, nhưng để lại dư âm sâu lắng – về tình người, về sự gắn bó và những điều không thể giải thích hết bằng lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn