Tiếng gọi giữa chiều muộn
Chiều hôm đó, anh đi trên con đường quen thuộc khi mặt trời đã bắt đầu lặn. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió và vài âm thanh xa xa. Bỗng anh nghe thấy một tiếng gọi, rất nhẹ, rất quen.
Anh dừng lại, quay đầu nhìn nhưng không thấy ai. Con đường vẫn vắng như trước. Anh tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả.
Tiếng gọi ấy không rõ ràng, nhưng lại khiến anh nhớ về một người từng rất thân thuộc. Có thể đó chỉ là tưởng tượng, nhưng cũng có thể là ký ức đang tìm cách quay trở lại.
Anh chợt hiểu rằng, có những điều dù đã qua rất lâu, vẫn có thể sống lại trong những khoảnh khắc bất ngờ. Không cần hình ảnh, không cần lời nói, chỉ cần một cảm giác cũng đủ để gợi nhớ.
Chiều hôm đó trôi qua bình thường, nhưng tiếng gọi ấy vẫn ở lại trong anh, như một dấu nhắc rằng quá khứ chưa bao giờ thật sự rời đi.


