Tiếng gọi giữa khói lửa
Tiếng gọi giữa khói lửa

Tiếng gọi giữa khói lửa
Chiến tranh không chỉ được ghi nhớ bằng những trận đánh lớn hay những chiến công hiển hách. Với người lính, có những ký ức cả đời không thể quên lại bắt đầu từ một tiếng gọi giữa khói lửa chiến trường.
Trong trận đánh tại cầu Bầu Nâu trên Quốc lộ 22, Tây Ninh, Trung đội của bác Hà Văn Bàn được giao nhiệm vụ chốt giữ một khu vực trọng yếu. Địch liên tục tổ chức phản kích với hỏa lực mạnh, bộ binh và trực thăng phối hợp nhằm mở lại tuyến đường. Tiếng súng nổ dồn dập suốt ngày đêm, khói lửa bao trùm khắp cánh đồng và những mái nhà trong ấp.
Ban đầu, trung đội giữ được năm căn nhà làm điểm tựa chiến đấu. Thế nhưng, sau nhiều đợt tiến công quyết liệt của đối phương, từng vị trí lần lượt bị uy hiếp. Đồng đội bị thương ngày một nhiều, lực lượng chiến đấu dần hao hụt. Đến cuối ngày, cả trung đội chỉ còn bám trụ được ở hai căn nhà.
Trong thời khắc sinh tử ấy, bác Hà Văn Bàn điện về sở chỉ huy xin chi viện. Người chỉ huy nào cũng mong có thêm quân, có thêm đạn để giữ vững trận địa. Nhưng câu trả lời nhận được lại là mệnh lệnh tìm cách mở đường máu rút khỏi vòng vây, bởi tình hình chung không còn cho phép tiếp tục cố thủ.
Đó là một quyết định vô cùng khó khăn.
Rút lui không có nghĩa là bỏ chạy, mà là giữ lực lượng để tiếp tục chiến đấu. Thế nhưng, làm thế nào để đưa toàn bộ thương binh và những người còn sống vượt qua vòng vây dày đặc của đối phương mới là điều gian nan nhất.
Khi trời nhá nhem tối, bác Bàn ra lệnh cho từng tổ chuẩn bị rút. Những người còn khỏe dìu những đồng đội bị thương. Không ai chấp nhận bỏ lại đồng chí của mình phía sau.
Trong lúc vượt qua bãi trống, đồng chí Mỹ bị trúng đạn vào đùi. Tiếng gọi thất thanh vang lên giữa tiếng súng. Không một ai do dự. Đồng chí Dính, người đã chạy lên phía trước, lập tức quay ngược trở lại để cùng dìu bạn mình. Phía trước, đồng chí Chánh vẫn kiên cường giữ cửa mở, tạo điều kiện cho cả trung đội thoát khỏi vòng vây.
Đó chỉ là vài phút ngắn ngủi, nhưng là những phút giây mà tình đồng đội được thể hiện rõ nét nhất. Không ai nghĩ đến sự an toàn của bản thân trước, mà điều họ quan tâm là làm sao để tất cả cùng trở về.
Khi điểm quân tại rừng cao su, cả trung đội chỉ còn lại mười một người.
Con số ấy khiến ai cũng lặng đi.
Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại phía sau. Có người bị thương nặng. Có người vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại trận đánh ấy, bác Hà Văn Bàn không nói nhiều về sự ác liệt của chiến trường. Điều khiến bác nhớ nhất lại là hình ảnh những người đồng đội không bỏ rơi nhau trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Có lẽ, đó cũng chính là sức mạnh đã giúp Quân đội nhân dân Việt Nam vượt qua biết bao thử thách, đi đến thắng lợi cuối cùng.
Thông điệp: Trong chiến tranh, vũ khí có thể tạo nên sức mạnh, nhưng chính tình đồng đội mới là điều giúp người lính vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.


