Tiếng gọi giữa màn khói
Sau một trận đánh, giữa khói bụi và tiếng gọi nhau, điều người lính nhớ nhất vẫn là đồng đội.

Bác Dũng kể rằng có một trận chiến diễn ra rất căng thẳng. Tiếng nổ liên tục, khói bụi phủ kín khu vực xung quanh. Mọi người phải giữ vững vị trí và chờ hiệu lệnh.
Sau khi tình hình tạm lắng, điều đầu tiên các chiến sĩ làm là gọi tên nhau.
“Anh em đâu rồi?”
Những tiếng gọi vang lên giữa màn khói.
Người này tìm người kia. Người còn sức thì hỗ trợ những người gặp khó khăn. Không ai bỏ mặc đồng đội.
Bác kể có một người bạn thân cùng đơn vị. Hai người thường hành quân cạnh nhau. Sau trận ấy, họ mất liên lạc một thời gian. Bác luôn mong người bạn bình an.
Nhiều năm sau, bác mới biết người bạn đã trở về quê.
Ngày gặp lại, hai người ngồi rất lâu, nhắc chuyện cũ. Không ai muốn nói quá nhiều về những điều đau buồn. Họ chỉ kể về những ngày còn trẻ.
Bác Dũng nói: “Trong chiến tranh, có thể người ta quên mình đã ăn gì, ngủ ở đâu, nhưng rất khó quên tiếng gọi của đồng đội”.
Đó là ký ức bác mang theo suốt cuộc đời.



