Tiếng gọi giữa màn mưa
Câu chuyện kể về một kỷ niệm thời chiến qua lời kể của bác Lê Văn Thật. Giữa những ngày bom đạn, mưa rừng và thiếu thốn, tình đồng đội đã trở thành điểm tựa giúp những người lính vượt qua hiểm nguy và giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng ấy, bác Lê Văn Thật vẫn không thể quên những ngày tháng gian khổ. Khi đó, bác cùng đồng đội thường xuyên phải hành quân qua những cánh rừng, con đường đất và những vùng quê còn nhiều dấu vết của bom đạn.
Một buổi chiều, đơn vị đang hành quân thì trời bất ngờ đổ mưa rất lớn. Con đường vốn đã khó đi nay càng trở nên trơn trượt. Mọi người phải dìu nhau từng bước. Quần áo ướt sũng, đôi chân mỏi nhừ nhưng không ai than phiền.
Đúng lúc ấy, từ phía xa vang lên tiếng máy bay. Người chỉ huy lập tức yêu cầu mọi người tìm nơi trú ẩn. Cả đơn vị nhanh chóng tản vào một khu vực có nhiều cây cối và hầm trú ẩn. Tiếng bom nổ liên tiếp khiến mặt đất rung chuyển.
Sau trận bom, bác Thật cùng mọi người kiểm tra lại quân số. Bác phát hiện một người đồng đội chưa trở về. Không chần chừ, bác cùng hai người khác quay lại tìm.
Trời vẫn mưa rất to. Bùn đất ngập đến mắt cá chân, tầm nhìn bị hạn chế. Mọi người vừa tìm kiếm vừa gọi lớn tên người đồng đội. Sau một lúc, họ nghe thấy một tiếng gọi yếu ớt từ phía sau một mô đất.
Bác Thật lập tức chạy đến. Người đồng đội bị thương và mắc kẹt dưới những cành cây đổ. Bác cùng mọi người nhanh chóng kéo anh ra, băng bó vết thương và dìu anh về nơi an toàn.
Người đồng đội nắm chặt tay bác Thật, xúc động nói:
— Tôi tưởng mình không thể trở về nữa.
Bác chỉ đáp:
— Anh em mình còn ở đây thì không ai bị bỏ lại.
Câu nói giản dị ấy trở thành một ký ức mà bác Thật nhớ mãi. Trong chiến tranh, mỗi người đều phải đối mặt với hiểm nguy, nhưng chính tình đồng đội đã giúp họ có thêm sức mạnh để vượt qua nỗi sợ hãi.
Sau ngày đất nước hòa bình, bác Lê Văn Thật trở về quê hương. Có những người đồng đội may mắn trở về cùng bác, nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những ký ức vềhọ luôn được bác trân trọng và gìn giữ.
Bác kể rằng điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại trong ký ức của bác chính là tình người. Trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn sẵn sàng giúp đỡ và bảo vệ nhau.



