Cựu chiến binh

Tiếng Gọi Giữa Rừng

Nghệ An21/08/2026Xã Bạch Ngọc (Đoàn xã Bạch Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

TIẾNG GỌI GIỮA RỪNG

Mùa khô năm 1971, chiến trường miền Nam những ngày ấy nóng bỏng và khốc liệt. Những cánh rừng rộng lớn trở thành nơi che chở cho bộ đội, nhưng cũng là nơi những trận đánh bất ngờ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Trong một đơn vị bộ binh đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường hành quân, có người lính trẻ tên Nguyễn Văn Lợi, sinh năm 1949, quê xã Bạch Ngọc, tỉnh Nghệ An.

Lợi nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi. Trước ngày lên đường, cha anh không tiễn con ra tận đầu làng. Ông chỉ đứng trước sân, đặt tay lên vai con và nói:

“Con đi rồi cố gắng giữ lấy tình đồng đội. Trong chiến tranh, còn đồng đội bên cạnh là còn sức mạnh.”

Lợi ghi nhớ câu nói ấy suốt những năm tháng chiến đấu.

Một buổi sáng đầu tháng 3 năm 1971, đơn vị của Lợi hành quân qua một khu rừng rậm. Đường đi nhỏ hẹp, hai bên là những thân cây cao phủ kín. Không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Lợi đi ở giữa đội hình.

Bất chợt, người đi trước giơ tay ra hiệu dừng lại.

Tất cả nằm xuống.

Một tiếng nổ vang lên.

Đội hình bị chia cắt.

Tiếng súng từ nhiều phía đồng loạt phát ra.

“Có địch!”

Người chỉ huy hô lớn.

Các chiến sĩ nhanh chóng tìm vị trí ẩn nấp và chống trả.

Lợi cùng ba người đồng đội bị tách khỏi đơn vị chính. Trong số đó có Phạm Văn Tân, sinh năm 1950, quê ở Thanh Hóa, là người bạn thân nhất của Lợi.

Tân bị thương ở vai.

Lợi kéo bạn vào sau một gốc cây.

“Cậu ở đây, tôi quay lại tìm đường liên lạc với đơn vị.”

Tân giữ tay Lợi:

“Đừng đi. Nguy hiểm lắm.”

Lợi nhìn bạn:

“Nếu không tìm được đơn vị, tất cả chúng ta sẽ bị mắc kẹt.”

Anh bò từng đoạn qua những bụi cây rậm rạp.

Tiếng súng vẫn vang lên phía sau.

Đến một khoảng trống nhỏ, Lợi phát hiện một chiến sĩ bị thương đang nằm bên một thân cây.

Anh nhận ra đó là Hoàng Văn Bình, sinh năm 1948, một người trong đơn vị.

Bình bị thương nặng và không thể tự di chuyển.

Lợi quay lại:

“Bình, cậu còn tỉnh không?”

Bình mở mắt:

“Còn...”

“Để tôi đưa cậu về.”

Bình lắc đầu:

“Cậu tìm đơn vị trước đi.”

Lợi không đồng ý.

Anh quay lại chỗ Tân, cùng bạn tìm cách đưa Bình ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Ba người dìu nhau từng bước.

Mỗi khi tiếng súng vang lên, họ lại nằm xuống chờ đợi.

Có lúc Tân nói:

“Lợi, bỏ tôi lại đi.”

Lợi quát:

“Không ai bỏ ai cả!”

Đó là lần đầu tiên Tân nhìn thấy người bạn của mình nổi giận.

Nhưng anh hiểu.

Trong chiến tranh, lời hứa “không bỏ đồng đội” đôi khi phải trả bằng chính mạng sống.

Sau nhiều giờ, họ tìm được một đơn vị phía sau.

Bình được đưa về trạm quân y.

Tân cũng được băng bó.

Còn Lợi, sau khi chắc chắn hai người bạn an toàn, mới ngồi xuống bên một gốc cây.

Anh mở bi đông uống một ngụm nước.

Đôi tay run lên vì mệt.

Người chỉ huy hỏi:

“Cậu là ai?”

Lợi trả lời:

“Nguyễn Văn Lợi, quê Bạch Ngọc, Nghệ An.”

“Cậu đã làm gì?”

Lợi nhìn về phía những người đồng đội:

“Đưa anh em về thôi ạ.”

Người chỉ huy không nói thêm.

Ông chỉ đặt tay lên vai Lợi.

Nhiều năm sau, Tân kể lại rằng điều anh nhớ nhất trong trận đánh hôm ấy không phải tiếng bom, tiếng súng mà là tiếng Lợi gọi giữa rừng:

“Bình! Tân! Các cậu ở đâu?”

Một tiếng gọi rất bình thường.

Nhưng trong khu rừng đầy bom đạn ấy, nó khiến những người lính biết rằng mình không bị bỏ lại.

Năm 1975, Nguyễn Văn Lợi trở về quê.

Anh không còn là chàng trai mười chín tuổi ngày nào. Mái tóc đã có những sợi bạc, trên cánh tay còn một vết sẹo dài.

Tân cũng trở về.

Bình may mắn sống sót sau nhiều lần điều trị.

Ba người thỉnh thoảng vẫn gặp nhau.

Mỗi lần nhắc đến trận đánh năm 1971, họ thường im lặng một lúc.

Có những người bạn khác đã không trở về.

Có những cái tên chỉ còn trong ký ức.

Nhiều năm sau, Lợi đưa các cháu của mình đến nghĩa trang liệt sĩ.

Một đứa trẻ hỏi:

“Ông ơi, ngày trước ông chiến đấu vì điều gì?”

Lợi nhìn những hàng bia trước mặt rồi trả lời:

“Vì quê hương. Vì đất nước. Nhưng trước hết, trong những ngày ấy, ông chiến đấu vì những người đang ở bên cạnh ông.”

Ông đặt bó hoa xuống trước một ngôi mộ.

“Trong chiến tranh, không ai muốn mình trở thành anh hùng. Ai cũng chỉ mong đồng đội của mình được sống và một ngày nào đó tất cả được trở về.”

Gió chiều thổi qua những hàng cây.

Người lính già đứng lặng.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng tiếng gọi giữa khu rừng năm nào dường như vẫn còn đâu đó:

“Các cậu ở đâu?”

Đó là tiếng gọi của Nguyễn Văn Lợi, người con xã Bạch Ngọc, tỉnh Nghệ An, gọi những người đồng đội giữa một thời khói lửa.

Một tiếng gọi giản dị.

Nhưng nó chứa đựng một điều mà những người từng đi qua chiến tranh không bao giờ quên:

Giữa bom đạn, có thể mất một con đường, mất một trận địa, nhưng người lính không được phép để mất đồng đội của mình.

Và chính tình đồng đội ấy đã giúp biết bao người vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất để trở về với quê hương, với gia đình và với một đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn