Tiếng gọi giữa rừng sâu
Tôi từng lạc rừng ba ngày. Không bản đồ, không la bàn, chỉ có khẩu súng và gói lương khô ướt.
Đêm thứ hai, tôi gần như kiệt sức. Tôi gọi tên đồng đội trong tuyệt vọng. Không ai trả lời, chỉ có tiếng gió.
Đến sáng ngày thứ ba, tôi nghe tiếng gọi khẽ: “Phước ơi…”
Tôi lần theo âm thanh, gặp một tổ trinh sát. Hóa ra họ nghe tôi gọi từ đêm trước, tìm suốt không nghỉ.
Anh tổ trưởng vỗ vai tôi: “Đồng đội là vậy, mất thì tìm cho bằng được.”
Giờ nghĩ lại, tôi hiểu: thứ dẫn tôi ra khỏi rừng không phải sức lực, mà là tiếng gọi của tình đồng đội.


