Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng gọi giữa rừng U Minh

Giữa rừng U Minh năm xưa, những cô gái thanh niên xung phong làm đủ công việc từ tải thương, đưa thư, dẫn đường đến vận chuyển lương thực. Bà Sáu nhớ nhất một lần cả tổ bị lạc giữa rừng sau một trận càn. Trong bóng tối, bà nghe tiếng một cô gái gọi tên mình. Tiếng gọi ấy đã giúp họ tìm thấy nhau và cũng trở thành ký ức bà mang theo suốt đời.

Cà Mau15/08/2026xã Khúc Thừa Dụ (Xã Khúc Thừa Dụ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà Sáu trong một buổi sinh hoạt của các cựu thanh niên xung phong. Lúc đầu, bà chỉ ngồi ở cuối phòng, nghe mọi người trò chuyện. Tôi không biết bà từng tham gia chiến tranh cho đến khi một bác bên cạnh giới thiệu:

“Bà Sáu ngày trước ở U Minh đấy.”

Tôi quay sang hỏi:

“Bà từng ở rừng U Minh ạ?”

Bà cười:

“Có. Hồi ấy cô còn trẻ lắm.”

Tôi hỏi bà làm nhiệm vụ gì.

Bà trả lời:

“Việc gì đơn vị giao thì làm. Có lúc tải thương, có lúc chuyển lương thực, có lúc dẫn đường.”

Rồi bà kể cho tôi nghe một chuyện.

“Có một đêm cô không bao giờ quên.”

Hôm ấy tổ của bà có mấy người đang di chuyển trong rừng thì xảy ra một trận càn. Mọi người buộc phải tản ra.

“Trong rừng tối lắm. Không nhìn thấy mặt nhau.”

Bà Sáu tìm được một chỗ ẩn, ngồi im không dám gọi đồng đội.

“Chỉ cần phát ra tiếng động là có thể bị phát hiện.”

Đêm hôm đó rất dài. Sau khi mọi thứ yên xuống, bà bắt đầu tìm đường quay lại vị trí cũ. Nhưng rừng U Minh ban đêm rất dễ mất phương hướng.

“Cô đi một lúc thì chẳng biết mình đang ở đâu nữa.”

Bà kể mình vừa đi vừa lần theo những dấu hiệu đã ghi nhớ, nhưng càng đi càng không chắc.

“Lúc ấy cô sợ nhất là đi sai hướng.”

Rồi bất ngờ, giữa rừng, bà nghe thấy một tiếng gọi rất nhỏ:

“Chị Sáu…”

Bà đứng khựng lại, không dám trả lời.

Tiếng gọi lại vang lên:

“Chị Sáu, chị có ở đó không?”

Lần này bà nhận ra giọng của một đồng đội tên Hường.

Bà đáp rất khẽ:

“Hường phải không?”

“Em đây!”

Hai người lần theo tiếng gọi và tìm thấy nhau.

“Gặp được nhau lúc ấy mừng lắm.”

Họ ngồi sát bên nhau. Một lúc sau lại nghe tiếng của hai người khác. Cuối cùng cả tổ tìm được nhau.

Bà Sáu cười:

“Chẳng có gì đặc biệt đâu. Chỉ là gọi được nhau giữa rừng thôi.”

Tôi bảo:

“Nhưng nếu hôm đó không nghe thấy tiếng gọi thì sao ạ?”

Bà im lặng. Một lúc sau mới nói:

“Thì có khi mỗi người đi một hướng.”

Bà kể đến đây thì nét mặt thay đổi.

“Hường sau này hy sinh.”

Tôi không hỏi ngay.

Bà nói tiếp:

“Cô còn gặp nó nhiều lần sau đêm ấy. Nhưng một ngày nó đi làm nhiệm vụ rồi không trở về.”

Bà nhớ rất rõ giọng nói của Hường trong đêm rừng năm ấy.

“Chị Sáu…”

Bà bảo:

“Bao nhiêu năm rồi mà cô vẫn nhớ đúng giọng nó.”

Tôi hỏi:

“Nếu bây giờ được nghe lại tiếng gọi ấy, bà có nhận ra không?”

Bà cười:

“Nhận ra chứ.”

“Cô nghĩ có những người mình chỉ nghe giọng vài lần nhưng nhớ cả đời.”

Sau câu chuyện ấy, bà ngồi im một lúc.

Tôi hỏi bà có từng trở lại rừng U Minh không.

“Có.”

“Lần đầu quay lại, cô đứng giữa rừng rất lâu.”

Mọi thứ đã thay đổi, cây cối vẫn xanh, những con đường đã khác, không còn tiếng động của chiến tranh.

Bà nói:

“Cô cứ nghĩ mãi về cái đêm năm ấy.”

Tôi hỏi:

“Bà nhớ điều gì nhất?”

Bà trả lời:

“Tiếng Hường gọi cô.”

Không phải tiếng súng.

Không phải tiếng bom.

Không phải những ngày đói khát.

Chỉ là một tiếng gọi rất nhỏ giữa rừng.

“Chị Sáu…”

Bà nói:

“Nhờ tiếng gọi ấy mà đêm đó chúng cô tìm thấy nhau.”

Rồi bà nhìn tôi:

“Sau này cô mới hiểu, chiến tranh có những lúc người ta sống được không phải chỉ nhờ súng đạn.”

“Còn nhờ đồng đội.”

“Nhờ một tiếng gọi.”

Tôi rời buổi sinh hoạt khi trời đã tối. Trên đường về, tôi cứ nghĩ về câu chuyện của bà Sáu. Giữa một khu rừng rộng lớn, một tiếng gọi nhỏ bé có thể chẳng là gì đối với người ngoài. Nhưng với một người đang lạc giữa bóng tối, đó có thể là âm thanh của sự sống, của đồng đội và của con đường trở về. Và hơn nửa thế kỷ sau, bà Sáu vẫn nhớ. Không phải vì tiếng gọi ấy lớn mà bởi người gọi đã không còn cơ hội gọi bà thêm một lần nào nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn