Cựu Thanh niên xung phong

🌺 TIẾNG GỌI GIỮA RỪNG XANH

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

🌺 TIẾNG GỌI GIỮA RỪNG XANH

Ngày ấy, giữa những năm tháng chiến tranh, có hai người lính trẻ là Bình và Khải cùng nhập ngũ một ngày. Họ không cùng quê, nhưng sau những tháng ngày hành quân, cả hai trở thành anh em thân thiết. Trong ba lô của Bình có một tấm ảnh mẹ, còn Khải luôn giữ một lá thư của người vợ trẻ ở quê nhà. Mỗi khi đêm xuống, giữa cánh rừng im lặng, họ thường ngồi bên nhau kể về gia đình và những ngày hòa bình. Bình nói: “Sau này về, tôi sẽ đưa mẹ đi thăm Hà Nội.” Khải cười: “Còn tôi sẽ đưa vợ đi xem biển.” Hai người cùng hẹn nhau: “Nhất định phải trở về.”

Rồi một trận đánh xảy ra giữa mùa mưa. Tiếng bom đạn xé tan khu rừng. Khi trận chiến kết thúc, Khải bị thương nặng. Bình lao đến, ôm lấy người bạn và gọi tên anh giữa khói lửa. Khải cố mở mắt, nắm lấy tay Bình rồi nói: “Nếu tôi không về được, cậu nhớ nói với vợ tôi… tôi chưa bao giờ quên cô ấy.”

Khải ra đi trong vòng tay người đồng đội.

Những ngày sau đó, Bình vẫn mang theo chiếc ba lô của Khải. Anh giữ nguyên lá thư trong túi áo và tự nhủ nhất định phải thực hiện lời hứa.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Bình trở về quê, nhưng thay vì về nhà ngay, anh tìm đến người vợ của Khải. Người phụ nữ ấy đã chờ chồng suốt những năm dài.

Bình đặt chiếc ba lô xuống trước mặt chị.

— Khải nhờ tôi gửi lại.

Người phụ nữ ôm chiếc ba lô vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi.

Bình kể cho chị nghe về những ngày cuối cùng của Khải, kể rằng trước lúc hy sinh, Khải vẫn nhắc đến chị.

Người phụ nữ nghe xong chỉ nói:

— Cảm ơn anh. Ít nhất tôi biết anh ấy đã không cô độc.

Bình quay đi, đôi mắt đỏ hoe.

Trên đường trở về, anh nhớ lại lời hẹn năm xưa giữa hai người lính: “Nhất định phải trở về.”

Một người đã trở về.

Một người nằm lại.

Nhưng cả hai đều đã giữ lời với quê hương.

Bởi trong thời hoa lửa, tình đồng đội không chỉ là cùng nhau chiến đấu, mà còn là lời hứa sẽ mang ký ức của người đã khuất trở về với gia đình. Có những người lính đã hy sinh, nhưng câu chuyện về họ vẫn được kể mãi, để thế hệ sau hiểu rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao tình yêu, nước mắt và tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường. 🇻🇳🌺

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
🌺 TIẾNG GỌI GIỮA RỪNG XANH | Câu chuyện thời hoa lửa