Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng gọi không có âm thanh Ký ức tiềm thức

Đắk Lắk22/04/2026ĐOÀN THANH NIÊN PHƯỜNG TÂN LẬP (Phường Tân Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Hoàng Thị Mai đôi khi giật mình quay lại, như thể vừa nghe ai gọi tên mình.

Nhưng xung quanh không có ai.

Gia đình bà quen với điều đó. Họ không hỏi nữa.

“Bà nghe thấy gì vậy?” – câu hỏi ấy dần dần không còn được nhắc đến.

Vì câu trả lời luôn giống nhau:

“Không biết. Nhưng rõ lắm.”

Không phải âm thanh thật. Không có tiếng nói cụ thể.

Chỉ là một cảm giác – rất quen, rất gần.

Như có ai đó từng ở đó.

Bà không nhớ rõ khuôn mặt. Không nhớ tên. Không nhớ hoàn cảnh.

Nhưng cơ thể bà nhớ.

Có những buổi chiều yên tĩnh, bà quay lại phía sau, như thể chờ một ai đó bước tới.

Không có ai.

Nhưng bà không thấy trống.

“Có thể mình tưởng tượng,” bà nói.

Nhưng giọng bà không chắc.

Ký ức không phải lúc nào cũng hiện ra thành hình ảnh rõ ràng. Có khi nó chỉ là một cảm giác, một phản xạ, một sự chờ đợi không có lý do.

Những người đã đi qua chiến tranh thường mang theo những điều như vậy.

Không thể giải thích.
Không thể chứng minh.
Nhưng cũng không thể phủ nhận.

Một tiếng gọi không có âm thanh.

Một sự hiện diện không có hình dạng.

Và một quá khứ…
không hoàn toàn rời đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn