Cựu chiến binh

TIẾNG GỌI KHÔNG CÓ NGƯỜI TRẢ LỜI

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ TỬ KHÁNH (THÔN 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có một tiếng gọi… tôi đã lặp lại suốt cả đời,” ông Khiêm nói, giọng trầm và chậm.

Năm 1970, trong một trận đánh lớn, đơn vị ông bị chia cắt. Khói bom dày đặc, không ai còn nhìn rõ nhau.

“Tôi bị lạc khỏi tổ,” ông kể. “Chỉ còn cách gọi tên đồng đội để tìm.”

Ông bắt đầu gọi:
“Nam ơi! Nam ơi!”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng súng xa dần và rừng cây im lặng.

“Tôi vẫn tiếp tục gọi,” ông nhớ lại. “Gọi đến khản cả giọng.”

Cuối cùng, ông tìm được một người nằm lại dưới gốc cây.

“Đó là Nam,” ông nghẹn lại. “Nhưng cậu ấy không còn nghe thấy tôi nữa.”

Ông ngồi xuống, gọi thêm một lần… nhưng chỉ có im lặng đáp lại.

Sau trận đánh, ông trở về đơn vị, nhưng cái tên ấy vẫn ở trong lòng.

“Nhiều năm sau, tôi vẫn có lúc vô thức gọi ‘Nam ơi’,” ông nói. “Như thể cậu ấy vẫn đâu đó, chỉ là chưa kịp trả lời.”

Ông nhìn xa xăm:
“Chiến tranh kết thúc rồi… nhưng có những tiếng gọi sẽ mãi không có hồi âm. Và chính sự im lặng ấy… là điều khiến người ta nhớ nhất.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn